Truyện Ngắn Hay TÂY THU TIỂU CÔNG CHÚA [Phần 2] - Nghe Thử Đi, Hay Lắm! TÂY THU TIỂU CÔNG CHÚA - TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT QUẢ ĐẤT. Truyện Ngắn Hay 3s NGÔ MIỄN - Phần 152 _ Cưới chồng cho Công Chúa _ MC Nguyễn Thành. Nguyễn Thành VÕ LUYỆN ĐIÊN PHONG 320 - Công Chúa Điện Hạ _ Chap 1. Thông tin Dược liệu Tinh Dầu Ngọc Lan Tây - Ylang Ylang Hoa Thơm Cỏ Lạ. 2. Tác dụng của Tinh Dầu Ngọc Lan Tây đối với sức khỏe. 3. Hướng dẫn sử dụng Tinh Dầu Ngọc Lan Tây an toàn. 4. Những lưu ý khi sử dụng Tinh Dầu Ngọc Lan Tây. 5. Giá của Tinh Dầu Ngọc Lan Tây Hoa Thơm Hoithanh.com - Mục sư Phan Đình Liệu là một trong những vị Mục sư của HTTL Việt Nam đã chịu bắt bớ khảo tra nhiều nhất. Sự khổ nhục mà Mục sư Liệu nếm trải là một biến cố nặng nề giáng xuống Giáo Hội Tin Lành non trẻ, và cũng đã là làm chấn động dư luận trong và ngoài nước, cả đến Quốc Hội ở Hác Lôi : Nam Phong Công Chúa / Hàm Yên Trương Thần Quang : Lương Vương Triệu Bân : Tiểu Lâu Cố Quán Trung : Nhị Vương Gia Lý Kiến Nghĩa : Dương Hiến Lưu Đức Khải : Từ Đạt Phần 2 : Tình Thiên Hận Hải ( tập 21 ~ 42 ) Thẩm Thế Bằng : Mã Thiên Hành Đinh Quốc Lâm : Nguyên Dung Tôn Nữ Thu Nga : - Kiếp văn chương - Mảnh trời thơ ấu Phạm Trọng Chánh dịch : - Tiểu thuyết hoa hồng / Roman de la rose / Guillame de Lorris và Jean de Meun - Tiểu thuyết hoa hồng (Bài 1) - Tiểu thuyết hoa hồng (Bài 2) - Tiểu thuyết hoa hồng (Bài 3) - Tiểu thuyết hoa hồng (Bài 4) Váy tiểu thư voan hạt cổ yếm trễ vai ALICE dáng xòe ngắn 2 tầng phối tay bồng sang chảnh V782 có vài điểm nhấn nhá ở vai, eo hay lưng sẽ làm bạn thêm phần quyến rũ. Một chiếc váy voan xòe bồng bềnh, dài ngang đùi sẽ là một lựa chọn hoàn hảo cho buổi tiệc của bạn Các dạng thảo thư Trung Quốc của chữ để. 2.2 Không viết hoa trong một số trường hợp (danh từ riêng) như kinh thiên chúa, những trường hợp danh từ riêng tiếng ngoại quốc thì viết hoa như Đ. C. J., Đomingos và Đôtôre (< Doctor tiếng La Tinh - doutor là tiếng Bồ Đào Nha cổ Sự thù nghịch này, có lẽ đã đưa ngài đến cái chết tử đạo, khoảng năm 165 cùng với sáu môn sinh. a. Diễn tiến cử hành Thánh Thể ngày Chúa nhật. Didachè, chương 14,1, để lại cho chúng ta chứng từ về ngày của Chúa là để "bẻ bánh" và "tạ ơn" : "Ngày của Chúa . Cảnh báo Đây là một bộ truyện TEEN đích thực, chỉ thích hợp với teen thôi, truyện học các cậu!Hôm nay là sinh nhật lần thứ 14 của tớ. Ba mẹ tặng cho tớ một quyển sổ xinh xắn lắm, dùng để viết nhật kí. Cả đời tớ chưa bao giờ được dùng một quyển sổ đẹp đến vậy, nghe nói trị giá của quyển sổ này tương đương với hai mươi tư bìa trước giờ chưa bao giờ viết nhật kí cả, chẳng biết viết gì nào, nên giới thiệu họ tên trước nhỉ, tớ tên Thu, nhưng vì nhà tớ bán đậu phụ ở cuối chợ nên bạn bè bà con cô bác thường gọi là Tây Thu, so sánh với Tây Thi ấy nỗi Tây Thi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, còn Tây Thu tớ đây, đi đến đâu cũng được nghe người ta khen, con này xấu quá, xấu đi giao hàng con.”Ba tớ gọi rồi, tạm bỏ ra thì tớ cũng không nghĩ mình xấu tới mức đấy đâu, có chăng chỉ là da đen nhẻm thôi. Biện minh chút xíu nha, da tớ thuở bé trắng lắm đấy, mà tội đi ship tào phớ nhiều nên bị cháy xưa nhà tớ chỉ bán hàng ở cuối chợ thôi, nhưng từ ngày tớ lên lớp 7, một lần tình cờ chơi facebook thấy hay hay, liều mình lập page Tây Thu Đậu Phụ, xong chuyển cả qua bán online nào tớ rảnh đều phụ ba đi giao hàng, toàn đi bằng xe đạp thôi, đến hơi bị chậm ý, nhưng khách họ hay thương trẻ con lém, không mắng mỏ gì cả. Mẹ tớ về sau làm thêm cả mấy món ăn vặt như nem chua, cóc dầm, xoài dầm, ốc xào…bán chạy không kém gì tào phớ cả, tuy nhiên nghề chính vẫn là làm có đắt hàng đến đâu thì nhà tớ vẫn nghèo rớt mồng tơi, mẹ tớ bị bệnh tim, bao nhiêu tiền kiếm được mà chỉ một lần mẹ đổ bệnh thôi là đi sạch, thậm chí nhiều lúc ba phải chạy vạy vay nợ khắp nơi. Vay nhiều quá không trả được, giờ họ hàng thân quen thấy ba là cạch tháng nay mẹ tớ ổn định bình thường nên cuộc sống đỡ đỡ đi một chút. Ước mơ của tớ là có thật nhiều tiền, để khi nào mẹ bệnh được nằm phòng VIP có điều hoà, năm ngoái mùa hè 40 độ C mà mẹ tớ phải nằm chung phòng với mười người khác và chỉ có một cái quạt trần. Ba tớ lúc đi mang cơm cho mẹ về trốn trong phòng khóc tu tu làm tớ càng thêm não quên, cái răng cửa của tớ còn bị sứt một ít nữa, mà nhà nghèo quá với cả cũng chẳng quan trọng nên không nãy tới giờ tớ giao được cho hai nơi rồi, một cho bà lão ở đầu phố là khách quen, bà ấy chẳng có con cái gì đâu, sống bằng nghề bán rau nên ba tớ dặn chỉ lấy nửa giá thôi. Nơi thứ hai là một ông bác giàu lắm, đặt xoài dầm cho vợ chửa, bác ấy tip cho hẳn ba mươi ngàn, tỉnh tổng lại vẫn thứ ba này hơi nhiều, ba mươi túi tào phớ, mười túi xoài dầm, mười túi cóc, năm túi củ đậu, hai chục cái nem chua rán, giao cho một nhóm anh chị đi cổ vũ bóng đá ngoài sân vận dặn phải chia hai chuyến mà tớ lại bướng không nghe. Cứ nghĩ ba nhiều chuyện, ai ngờ đi ra đường chính có cái ô tô tuýt còi một hồi kinh khủng khiếp, tớ bị giật mình, đồ ăn rơi tung toé ra ngoài mới thấm câu, cá không ăn muối cá này phải hơn ba trăm ngàn chứ ít à, đau lòng gần chết. Đường xá người ta còn đi lại nên tớ cố nhặt nhanh bỏ những cái bị bẩn vào thùng rác, còn cái nào nguyên trong túi bóng thì mang về ăn dần thôi, cũng chẳng dám giao cho khách đồ như có sao không?”Có cái cô gì trông cũng trẻ trẻ, cô ấy vừa nhặt giúp vừa hỏi sao cô ạ.”-“Thật không? Con bị ngã đau chỗ nào à?”Cô ấy lau nước mắt cho tớ, hỏi dịu dàng. Người cô ấy thơm quá, quần áo cũng sịn sịn nên tớ hơi ngại, theo bản năng dịch xa một chút, vừa dựng xe vừa giải chẳng đau chỗ nào cả, con xót tiền nên khóc cô ạ.”Cô cười hiền, bảo tớ ra cô nhờ chút. Tớ đi theo cô ấy về phía một cái xe rất sang tên gì, bao nhiêu tuổi?”-“Con là Thu, năm nay 14 tuổi ạ.”-“Vậy thì bằng tuổi cún nhà cô.”Nhà cô có con chó già vậy hả? Ờ cũng chẳng có gì lạ đâu, nghe bảo con chó già nhất thế giới còn hơn 26 tuổi cơ ơi bạn Thu bằng tuổi con này, chào bạn đi con.”Lúc tớ nghe cô ấy nói, rồi nhìn vào xe, mới vỡ lẽ, cún là Cún chứ không phải chó, bạn Cún là con trai cái cô đây. Bạn ấy mặt mũi sáng sủa đẹp trai, mà hơi gầy, bé như tớ thôi, ngồi nên tớ cũng không biết cao hơn hay thấp bạn không giống bạn của tớ, khi tớ bảo chào cậu bạn ấy chỉ hơi đỏ mặt sau đó nhanh chóng quay đi, cảm thấy cứ không bình thường kiểu gì lơ ngơ thì mẹ bạn ấy rút ví ra hai tờ năm trăm ngàn, bảo là đền cho tớ vì cô ấy là người tuýt còi xe. Tớ thì tất nhiên chẳng phải người cao thượng gì rồi, nghèo lấy đâu ra mà sĩ diện, nhưng cũng chưa tới mức vô liêm sỉ nên lí nhí bảo cô con xin ba trăm là được rồi ạ.”Cô khen tớ ngoan rồi vẫn đút tiền vào túi áo tớ, sau đó bảo bận đưa bạn đi xem phim nên có duyên thì hẹn gặp lại khi cũng vẫy tay chào cô. Một triệu lận, hiếm khi được cầm nhiều tiền như thế. Hôm đó mang tiền về cả nhà quyết định mua cá trắm ăn đổi bữa. Ôi chao cái thịt cá nấu dấm bỗng nó thơm ơi là thơm, ngon ơi là ngon. Túm lại, trên cả tuyệt vời!!! Ngày chủ nhật đầu tiên của tháng ba, bác bán thịt ở đầu chợ sang nhà tớ hỏi chuyện, bác ấy bảo tớ đã chọn trường cấp ba nào chưa, bảo ba mẹ tớ nộp thêm hồ sơ vào trường quốc tế Việt Đức xem bác hôm nay bị ốm à, trường đó học phí trên trời, toàn đứa giàu, con nhà em xin vào làm quét rác sợ cũng không đủ tiêu chuẩn ý chứ.”-“Dào ôi cô chú chẳng biết gì sất, hôm nay tôi vừa đọc báo thấy bảo trường đó thi tuyển chọn vào đầu tháng sáu, đứa nào đạt điểm tổng cao nhất sẽ trúng học bổng toàn phần ba năm, tới đồng phục và cơm nước buổi trưa cũng được lo luôn…”Mẹ tớ hơi mừng, mà xong lại cau bọn nó học giỏi siêu sao lắm bác ạ.”-“Con Thu nhà cô cũng học giỏi nhất lớp mà, cứ thử đi, mất gì đâu, đã học trường quốc tế thì cơ hội đi du học là rất lớn, biết đâu sau này cô chú lại được đổi đời…”Ba mẹ tớ thấy vậy liền xua tay, không dám mơ. Nhưng xong vẫn cho tớ ba trăm ngàn làm hồ sơ dự bảo toàn các bạn trâu bò thôi, con sợ không đấu nổi, xem ra ba mẹ sắp mất oan một trăm năm mươi thanh đậu phụ là nói ngoài miệng, cho hai người tớ yêu nhất đỡ phải hi thực lòng tớ nghĩ gì các cậu biết không?TỚ. NHẤT. ĐỊNH. GIÀNH. HỌC. không biết nữa, chỉ là tưởng tượng tiền học ba năm liền, rất là lớn. Thử hỏi ba năm tới, nếu ba mẹ chỉ phải nuôi tớ ăn, có phải sẽ nhẹ gánh đi rất nhiều không?Rồi nếu học tốt được đi du học, mai sau sẽ kiếm được rất nhiều tiền còn gì?Tiền, tiền, tối đầu óc tớ toàn tiền thôi, động lực mạnh mẽ kinh khủng khiếp. Ngay lập tức lên mạng tìm đề các năm trước về làm nhà không có máy tính, có mỗi con điện thoại ghẻ anh họ không sài nữa vứt cho, nhiều lúc toét cả chẳng làm sao sất. Có mà dùng là tốt lắm hôm ấy, ngày nào cũng ôn tập mải miết tới ba giờ sáng mới dám đi ngủ, chỉ sợ nếu không cố gắng, cả đời sẽ hối người quen tớ, toàn chê tớ già trước tuổi cả, nói chung tớ cũng không quan trọng chuyện đó, giờ tớ già, xấu vậy thôi, khi nào tớ có tiền tớ sẽ đẹp và trẻ ra, nhất định thế.…Vòng đầu tiên là một bài trắc nghiệm tổng hợp tất cả các môn, vòng thứ hai là thi viết luận, vòng thứ ba thi Toán 180 phút, điểm tối đa 20 một vòng. Ba vòng này là quyết định tuyển trò vào vừa rồi tớ cũng đạp xe ra trường chụp lại kết quả rồi về cộng của tất cả các bạn. Hiện tại tổng điểm của tớ đang là 52 ba vòng, tiếc là chỉ đứng thứ hai, kém bạn thứ nhất, năm điểm nhiên tớ đỗ trường này rồi, nhưng đỗ hay không có nghĩa lý gì đâu? Quan trọng là có học bổng thì mới được là một trong mười người cầm tấm vé vào vòng thi tiếng anh cuối, vẫn có khả năng bứt phá, nhưng thực sự là hơi nản, bởi vì giám khảo sẽ đặt một câu hỏi bất kì, thí sinh trả lời trong vòng năm phút, mà ở trường tớ các cô toàn dạy ngữ pháp thôi, tớ nói không tốt lắm vẫn cố gắng hết ngày thi, bên ngoài sân toàn xe hơi hạng sang thôi, hội trường cũng đông kín, các bạn đi với phụ huynh. Tớ thì không dám hé răng gì với người nhà cả, mất công ba mẹ bỏ một buổi bán hàng, với lại tớ sợ thi dở làm xấu mặt hai sinh ngồi hàng ghế đầu tiên, tớ đưa mắt tìm cái bạn được điểm cao nhất. Không ngờ luôn đó, lại chính là bạn Cún. Trí nhớ của tớ tốt mà, chắc không thể nhầm cạnh bạn là cô tóc vàng hoe, hình như là giáo viên của bạn ấy thì phải, thấy cô ấy mặc áo có logo của trung tâm tiếng anh nổi tiếng lắm. Thôi tớ thầm nghĩ kiểu này mình tiêu luôn thi thứ chín, bạn ấy thi thứ cần tới lượt bạn ấy thì ngồi nghe tám bạn kia hùng biện tớ đã thấy choáng váng rồi, buồn thúi lượt, câu hỏi của tớ là lý do lớn nhất khiến em dự thi vào trường này? Tớ lúc đó uể oải chán nán lắm rồi, biết là mình không có suất nên chẳng hề khen trường đẹp, nổi tiếng, bề dày thành tích này nọ, một phát đáp bừa loại dịch ra tiếng việt nghĩa là, nhà em nghèo quá nên muốn thi giành học bổng để ba mẹ đỡ phải mất tiền đóng học xong đang định đi xuống thì một thầy trong ban giám khảo lại hỏi tiếp, đại ý là nếu không được học bổng thì có học ở ngôi trường này nữa không?Không hiểu sao lúc ấy mắt mũi tớ cay xè, tiếc quá mà. Giây phút nhìn thấy dòng chữ “Viet Duc International High School” ngoài cổng trường, tim tớ đã đập mạnh tới nhường nào, tớ đã khát khao được học ở ngôi trường này biết answer would be no. Thank you!”Thầy ấy gật đầu, tớ lòng nặng trĩu đi xuống, chắc cũng về ship tào phớ luôn đây, ngồi nghe kết quả làm gì cho mất thời gian. Không ngờ nổi, vừa đi được một nửa đường, thấy mic thông báo thí sinh thứ mười vì sức khoẻ không tốt nên bỏ ơi, mừng như bắt được vàng chân bốn cẳng chạy về chỗ ngồi, đợi các thầy cộng điểm. Khiếp chắc đó là hai mươi phút dài nhất trong cuộc đời tớ chuyện cứ như là mơ vậy, tớ thi nói kém nhưng điểm ba môn kia cao kéo lại, tổng vừa hay hơn người về sau một điểm. Lúc đó còn được gọi lên sân khấu trao giải, đứng trên bậc cao nhất nữa chứ, ôi giời ơi sướng hết cả mạc, tớ thấy có người đứng sau cánh gà, lặng lẽ nhìn mình, thực sự vừa bủn rủn vừa choáng váng, cậu ấy trông vẫn khoẻ mạnh mà, chẳng giống bệnh tật gì đó bắt gặp ánh mắt tớ thì toan bỏ đi, tớ liền tò mò đuổi theo, gọi Cún, đứng lại đã…”Cậu ấy càng đi nhanh hơn, khiến tớ vừa phải vác cái tấm biển khen thưởng to đùng vừa đuổi cậu nhường tớ à?” Phần 38 Suy tới tính lui cuối cùng chỉ có một biện pháp thôi á, Thu nhìn Khôi âu yếm rồi giả bộ giật mình, hét to thật là to. -“Cô Lan Rùa kìa, cô ạ…CON CHÀO CÔ…” Y như rằng bạn trúng kế ngoảnh lại đằng sau. Tớ lấy hết tốc lực ba chân bốn cẳng chạy như một con điên, chẳng rõ nên đi đâu cả, chỉ biết là càng xa Khôi càng tốt thôi. Chạy hoài. Chạy mãi. Tới khi thở không ra hơi rồi mới phát hiện mình ở cuối con đường, trước mặt là tường, hai bên hai hàng rào xương rồng xanh mướt, sau lưng có người nào đó đang cười khẩy khinh bỉ. Ôi dồi ôi, ăn gì mà ngu dễ sợ. Quả này thoát sao nổi nữa? Eo chân tay tớ bủn rủn hết cả, trống ngực thì cứ thình thà thình thịch á. Sao đây ta, biết làm sao bây giờ? Thôi đành, ngoan ngoãn nhận tội có khi còn được khoan hồng. Mà cái chuyện này nó cứ ngại ngùng kiểu gì ý, tớ hít thở sâu lắm rồi mà vẫn còn ấp a ấp úng. -“Thu…Thu…rồi…Thu nhận…Thu ghen…được chưa…tha cho Thu…” -“Vì sao ghen?” Tay cậu ấy đan nhẹ vào tay Thu, chất vấn tớ bằng cái giọng buồn cười dễ sợ. Chắc là do đang ngậm kẹo đó. Nhìn cái viên kẹo đảo từ má này sang má khác mà Thu hoảng hết cả người, vội vã thành khẩn. -“Ghen…ghen…ghen vì…thích Khôi…thích lắm…nên tức…” Ai đó gật gù, hơi tủm tỉm nữa mới đểu chứ nị. Thu thở phào luôn, lí nhí bảo người ta. -“Xong, thế là xong nhá, nói lời phải giữ lời, giờ bỏ tay Thu ra.” Ừ thì đúng là bạn bỏ thật. Nhưng hai tay Khôi lại ép lên má tớ, môi chạm môi, thề luôn cái người này cứ như chuyên nghiệp lắm rồi á, mới chỉ mấy giây thôi mà đã đẩy kẹo sang rồi. Tớ ức chứ, điên cả tiết. Mà tại lần trước bị nghẹn suýt chết ấy, nên không dám màu mè gì cả. Cắn nhỏ, nhai nuốt trọn vẹn xong mới hùng hùng hổ hổ đánh cho cái tên khốn nạn một trận, vừa đấm vừa gào. -“Cái đồ đáng ghét…dám lừa Thu…bỏ đi…không chơi với Khôi nữa…” Eo, làm sai không thèm xin lỗi luôn á, ngược lại còn rất thản nhiên. -“Đâu có, thừa nhận thì không phạt, nhưng viên kẹo đó là phạt tội Thu chạy trốn mà.” Ựa. Nói như vậy thì kiểu gì tớ chẳng phải ăn kẹo? Sao không thông báo từ lúc nãy cơ chứ? Dám troll Thu à? Tức không để đâu cho hết tức ấy, Thu mặt xị như cái bị cáu ầm lên. -“Tránh ra cho tớ về lao động không có Hưng lại trừ điểm thi đua thì chết.” -“Yên tâm đi, ban nãy Khôi xin nghỉ đàng hoàng rồi, thách nó dám trừ.” Cũng đúng, một mình bạn cắt bao nhiêu cây thế cơ mà, không cộng thì thôi chứ trừ nỗi gì. Còn Thu thì coi như tai nạn lao động, quyền nghỉ là đương nhiên. Ớ quên béng mất vết xước đấy, tớ ngó xuống thì nó đã ngừng ứa máu từ đời nào rồi, còn chẳng thấy đau nữa cơ. Thu đang ngẩn ngơ thì nghe người ta hỏi. -“Giờ tính sao hả nàng?” Ặc, nàng cơ á? Dạo này bạn ăn hơi nhiều chuối thì phải? -“Tính gì cơ? Có gì phải tính đâu…Thu không biết…” -“Thế để Khôi tính nhé!” Thu gật đầu đồng ý, tại đầu óc tớ giờ mụ mị à, chẳng nghĩ được cái gì sất. -“Ừm, giờ Thu làm bạn gái của Khôi đi, đó là phương án hợp lý nhất rồi.” -“Hả? Sao lại thế? Sao lại là phương án hợp lý nhất?” -“Không lẽ Thu muốn làm vợ Khôi hả?” Á, làm gì có chuyện đấy. Khiếρ tớ ngượng mà má đỏ ửng như quả cà chua luôn á, lắc đầu nguầy nguậy, Khôi thì thản nhiên tiếp lời. -“Đó thấy chưa, thế thì làm bạn gái là đúng rồi mà. Với lại thích nhau chả nhẽ lại không là cái gì của nhau? Thế thì thích nhau làm quái gì? Phí lắm!” Eo, nhìn cái mặt cậu ấy kìa, gian lắm ấy. Có khi khỏi tự kỷ từ lâu rồi ý, có khi tất cả chỉ là một sự làm màu không hề nhẹ thôi. Nhưng mà cậu ấy phân tích cũng đúng nhỉ, Thu cũng thấy hợp lý lắm á, liền đồng tình. -“Nhưng mà tớ có ba điều kiện, thứ nhất chỉ cần rank cuối kỳ của tớ giảm là chúng ta lập tức chia tay. Thứ hai phải giữ bí mật á, chỉ có hai đứa biết thôi. Thứ ba bạn trai của Thu là không được bắt nạt Thu, Thu muốn có chính kiến của riêng mình, muốn được tôn trọng.” -“Được rồi, bạn gái nói gì cũng đúng.” -“Thật chứ? Kể cả mai sau tớ đòi đi hướng Đông, Khôi lại thích đi hướng Tây thì hai đứa mình sẽ cùng nhau bàn bạc chứ?” -“Bàn bạc làm gì cho mất công, Khôi nhất định không để Thu đi hướng Tây…” Uầy ngoan vậy á? Thu thấy sương sướng, đồng ý làm bạn gái Khôi rồi cười toe toét hết cả đi ý. Khổ nỗi mình chưa phởn được lâu bạn đã vừa đủng đỉnh quay người đi về phía trước vừa bỏ lại câu xanh rờn. -“Mà là Khôi bế Thu rồi mình cùng tới hướng Tây, Thu ạ.” Ợ, ức phát hờn mất. Đuổi theo đánh cậu ấy mà không đánh nổi, chỉ bị khoác vai rồi thơm chụt một cái vào má thôi. Tớ cũng thừa nhận là mình hơi bị mê trai ấy, người ta chỉ cần cười cười một chút là mình xao xuyến hết cả á, chả giận được. Sau đó Khôi kéo ra gặp dì, xin mấy cái u gô. Thu nói không cần đâu vì hết chảy máu rồi mà, nhưng Khôi bảo là không có thì lúc tắm xà phòng vào sẽ xót, vẫn nên dùng thì hơn. Thu thấy cũng đúng nên ngoan ngoãn nghe lời. Ra tới nơi thì cô Lan nhìn nhìn ngó ngó một lượt, chẳng hiểu sao cô cứ cười tủm tỉm á, mãi sau mới dặn cháu trai. -“Nhớ phải giữ gìn cho Thu nhé, bạn là con gái mai sau nhiều thiệt thòi.” Giữ cái gì nhỉ? Chẳng hiểu gì sất mà Khôi cũng gật đầu mới sợ chứ. Giờ mới để ý Cún vẫn giữ khoảng cách với mọi người lắm, chỉ nói nhiều trước mặt Chó thôi, nghĩ lại đột nhiên thấy mình đặc biệt thế chứ nị. Từ đó Khôi đưa tớ tới trường với về nhà, đưa đi ship hàng luôn. Cậu ấy mới tậu con xe đạp điện đi cứ vù vù ý, thỉnh thoảng còn lượn lờ quanh bờ hồ mấy vòng liền nha, mát ơi là mát, thích cực á. Khôi bảo quan hệ xác định rõ ràng rồi thì không được ngồi xa nhau ý, nên là chuyển về một bàn thôi. Ôi dồi ôi, tưởng gì, đơn giản như đan rổ. Các cụ dạy gần mực thì đen gần đèn thì rạng cấm có sai. Ở cạnh bạn học giỏi mình cũng tiếp thu được nhiều cái tinh hoa. Vở Khôi rất sạch đẹp và khoa học, tiêu đề bài học thì chữ sẽ to và uốn lượn, đề bài và lời giải cậu cũng viết bằng hai màu mực khác nhau. Từ xưa mượn vở cậu ấy tớ đã biết điều đó rồi nhưng mà nhiều lúc lười nên chẳng muốn dùng lắm bút làm gì, giờ thì ngồi cùng thấy người ta tỉ mỉ viết viết mình cũng làm theo luôn, vui mà. Trái ngược với tớ nhân hai chữ số là bấm máy tính loạn cả lên thì bạn lại chẳng bao giờ cần dùng tới, Khôi có những cách nhẩm rất thông minh, ví dụ đơn giản nhất nhé, nếu muốn tính 999 bình phương thì cậu ấy sẽ tính 999 bình phương trừ 1 bằng hằng đẳng thức trước, sau đó thì cộng thêm sau. Có hôm tớ thách Cún viết 1000 số nguyên tố đầu tiên mà bạn cũng làm được mới máu chứ, còn khuyến mại thêm cho Thu 1000 cặp số nguyên tố sinh đôi nữa. Kể ra thì còn hơi bị nhiều cái hay ho á, mà bây giờ là đồ dùng học tập cũng thành của chung luôn rồi, việc vơ nhầm là chuyện bình thường thôi. Nói vậy chứ toàn tớ cầm của người ta à. Khổ nỗi mọi thứ cũng không dễ dàng đâu, Chi tức lắm á, mỗi một tiết học có chưa đầy năm chục phút mà nó quay xuống lườm tớ mấy phát liền. Rồi hôm thứ hai đầu tuần nọ, bạn tình củm gọi Thu ra, thủ tha thủ thỉ. -“Cho Thu hai triệu, với điều kiện phải nhận lá thư màu hồng trong ngăn bàn Khôi là do Thu viết và yêu cầu Khôi mở ra.” Á à, hiểu hiểu. Tại Cún không bao giờ mở thư của các bạn nữ à, nên Chi mới phải dùng tới cách này đấy. Ôi dồi ôi, chuyện nhỏ nha. Tớ vui vẻ nhận tiền luôn, chạy vào trong lớp hớn ha hớn hở. -“Khôi à, Khôi đọc thư tớ viết chưa đấy?” Bạn còn ngạc nhiên lắm, làm Thu phải chém thêm câu nữa. -“Đêm qua Thu thức trắng đêm để viết đó, Khôi mau mở ra xem đi nha.” Tớ nịnh bã bọt mét bạn mới chịu. Thế là ăn trọn hai triệu rồi á, khổ nỗi chưa kịp sướng đã bị véo một cái đau điếng. Khôi mặt đen như nhọ xoong, tức tối vò nát bức thư tình rồi ném thẳng vào mặt tớ không thương xót. Không khí nó cứ âm u à, Thu nhặt tờ giấy rồi run run mở ra, nhìn hàng chữ in màu tím sang chảnh mà phát sốt chứ. “Dear Nguyen Hoang Trong Khoi, You are my WC. Sincerely, Pham Le Thu.” Tạm dịch, gửi Nguyễn Hoàng Trọng Khôi, anh là cái toa lét của em, trân trọng, Phạm Lệ Thu. Eo, các cậu thấy bựa không? Khốn nạn không tả nổi luôn á. Đúng là không có bữa trưa nào miễn phí cả. Bạn Chi bên trên cười rõ đểu, bạn Khôi thì giận luôn, cả buổi cạch mặt bạn Thu. Tớ tức ơi là tức á, bị chơi vố đau kinh khủng khiếρ. Mà tại tính tham, vừa không muốn khai ra Chi để bị mất tiền vừa không muốn xích mích với Khôi nên rất là bối rối ấy, trống trường một cái Thu liền lẽo đẽo bám theo ai đó nài nỉ. -“Xin mà, đừng ghét Thu nữa. Thu đùa thôi, trót dại, trót dại, Khôi tha cho Thu đi mà…” -“Ai biết là đùa hay thật?” Khôi vẫn phăng phăng đi đằng trước á, hại tớ khổ sở chạy hùng hục đằng sau. -“Phải làm thế nào để Khôi hết giận Thu?” Bạn quay lại lườm tớ một phát rồi chậm rãi bảo. -“Khôi muốn ăn kẹo.” -“Nhưng Thu không có kẹo…hay để Thu đi mua cho Khôi nha…” -“Không cần, Khôi có.” Cún lấy ra từ trong túi một cái kẹo tròn tròn, đột nhiên tớ thấy cậu ấy rất chi là dở hơi. Có kẹo thì ăn luôn đi còn đòi hỏi gì nữa? Sau mới biết người ngu là chính mình ợ. Ăn kẹo nó không phải là ăn kẹo đâu, mà nó là “ăn kẹo” cơ. Chết mất thôi, mà giờ một bên là bạn trai, bên kia là một ngàn thanh đậu phụ, không muốn mất bên nào cả á, đành chấp nhận làm liều vậy. Thu nhận lấy viên kẹo từ tay Khôi, từ từ bóc vỏ, cẩn thận cho vào miệng, nhưng tớ cố hết sức rồi mà vẫn không tài nào tiến gần bạn hơn nữa, ngượng lắm ý. Có người sốt ruột quá hay sao ấy, chủ động kéo tớ ngã về phía bạn, môi chạm môi, thơm thơm nữa chứ. Má Thu nóng bừng à, ngay lập tức đẩy viên kẹo sang cho ai đó rồi vội vã lao ra nhà xe. Cứ ngỡ Khôi hết tức rồi mà lúc đi bộ tới vẫn mặt cau mày có ấy. -“Lại sao thế, vẫn giận à?” -“Không giận, chỉ buồn thôi. Ngẫm lại thì trong lòng Thu hoá ra Khôi cũng chỉ bằng cái bồn cầu. Ngẫm mà buồn.” Cậu ấy vẫn đèo tớ về nhà, cả quãng đường không thèm nói thêm câu nào cả. Thu ngồi sau thấy bạn tâm trạng mà bản thân cũng áy náy dễ sợ. Nghĩ suy mãi mới nảy ra ý hay, không biết có hiệu quả không nhưng áp dụng ngay lập tức, tươi cười kéo kéo áo Khôi nịnh nọt. -“Nghe Thu bảo này, nhiều khi mới nhìn qua thì chưa hiểu được lớp nghĩa sâu sa đâu.” -“…” -“Thật đó…Khôi buồn Thu là oan cho Thu lắm ý…” -“Đừng nguỵ biện làm gì.” Eo, lạnh lùng thế chứ nị. -“Thôi mà, Thu nói Khôi nghe nha, W là viết tắt của Wolf mà… là sói…C là Cup, là ca…ghép lại WC nghĩa là sói ca, cũng gần gần với soái ca…You are my WC được hiểu là…” -“Là cái gì?” -“Còn là cái gì nữa? Anh là soái ca của lòng em chứ sao?” -“Chắc không?” Bạn tỏ thái độ nghi ngờ, Thu tỉnh bơ khẳng định chắc mà, tớ phải thức suốt đêm mới nghĩ được ra chiêu bày tỏ tình cảm độc đáo vậy đó. Có người vẫn chưa hài lòng, gặng hỏi. -“Anh nào? Em nào?” -“Anh Khôi…em Thu…hết buồn nha…” -“Thu nói hết câu thì Khôi hết buồn.” Thôi đành, tớ hít một hơi thật sâu rồi tỏ vẻ dễ thương, nói giọng ngọt xơn xớt luôn. -“Anh Khôi là soái ca của em Thu ợ.” Ai đó ban đầu còn hơi tủm tỉm, sau đó cười phá lên. Trước lúc về nhà thì ghé tai Thu thì thầm. -“Thực ra ngay từ đầu anh đã biết là thư của Chi rồi em ạ.” Ặc. Thế mà giả nai? Khốn nạn, quá khốn nạn đi. Nguyễn Hoàng Trọng Khôi, cái đồ lưu manh đáng chết, tớ hận chỉ muốn băm vằm xé xác cậu ấy thôi á. Eo, tức thế chứ nị. Sáng hôm sau kệ người ta, dậy thật sớm đạp xe đi học trước. Run rủi thế nào vừa tới cổng trường thì gặp mẹ bạn đứng đợi. -“Vẫn còn sớm, con vào cất xe đi rồi ra đây, cô nghĩ mình cần nói chuyện với nhau.” Đột nhiên tim tớ đập đánh thót một cái ý. Giọng mẹ cậu ấy nghiêm lắm chứ không thân thiện như bình thường đâu. Lẽ nào mẹ Khôi biết bọn tớ yêu nhau? Sao có thể nhỉ? Giấu kín thế cơ mà? Nhưng không thì làm gì có chuyện gì khác nữa. Có khi đúng thế rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra á. Chết toi, chắc mẹ bạn bực lắm ấy. Cô kiểu gì cũng bảo tớ tránh Khôi thật xa cho mà xem. Liệu cô ấy có đưa tiền cho tớ xong rồi ra điều kiện giống mấy bộ phim cô dê an hay chiếu trong giờ ăn cơm không nhỉ? Hay là cô đẩy Thu đi du học luôn để chia cắt hai đứa. Ôi được thế thì còn gì bằng! Chẳng cần nhọc công phấn đấu mà đã có người cấp tiền cho ra nước ngoài học tập á, số sướng quá còn gì? Ớ nhưng mà còn Khôi nữa, tớ đi rồi nhỡ bạn buồn thì biết làm sao? lanrua274 Mình cung Kim Ngưu, rất vui được làm quen với các nàng... Về nick name Lan Rùa, thực ra biệt danh của mình là Nhím, chứ không phải là Rùa, mọi người yêu quý đều gọi mình là Nhím. Rùa là biệt danh người bạn thân nhất, khi viết truyện lập nick chơi chơi, sau ngại đổi. 2 bình luận về “Tây Thu tiểu công chúa full” Add yours Thấy bảo chap 50 là chap cuối với kết thúc mở, mỗi lần vào trang vừa muốn nhìn thấy cháp 50 vừa ko, ko vì sợ sau chap 50 này sẽ ko biết bao giờ mới đc đọc tiếp về chuyện của Khôi – Tây Thu nữa 😦 Hi vọng chị Lan Rùa nhanh nhanh ra phần 2 sau khi 2nvat này trưởng thành. Yêu Khôi, yêu Tây Thu quá thôi c Lan Rùa ơi ThíchThích Cảm động quá. Mãi nhớ Thu ❤ Khôi Yêu cả chị Nhím Yêu cô Lan Rùa Yêu cô Vân Yêu ba mẹ Thu Yêu Khỉ Yêu sếp Hưng Yêu Chi Yêu tất cả mọi người THANKS FOR ALL ❤ ThíchThích Trả lời Reads 30,609Votes 1,317Parts 2Complete, First published Jul 02, 2017- Chỉ là vài dòng ngắn ngủi của một con nhóc nghiện chị Lan Rùa và nghiện luôn cả câu chuyện của chị. - Muốn thử sức đam mê viết phần ngoại truyện cho cuốn truyện cực cute này! - Tớ xin được đính chính lại đây chính là Ngoại Truyện do tớ TỰ VIẾT nhé, không phải của chị Lan Rùa đâu nên lỗi thì tớ chắc chắn là nó sẽ có rồi, tớ không được tài năng như chị Nhím. - Còn nữa, vì bây giờ Tây Thu và Khôi cũng đã lớn cả rồi nên giọng điệu trong phần ngoại truyện này tớ viết sẽ có phần chín chắn hơn chứ không được trẻ con nữa nhưng ngọt vẫn hoài ngọt nhé. Và Khôi... tớ không biết có làm mất đi hình tượng lạnh lùng của Khôi trong lòng các bạn hay không vì Khôi bây giờ sẽ có một chút gọi là 'sến', nhưng chỉ là đối với Tây Thu ngốc của chúng ta thôi! P/s ~Ryn's story. Thank you & Love you.~1ryn

tây thu tiểu công chúa phần 2