Danielle ʟà người phụ nữ Mỹ gốc Việt có cấp bậc cao nhất trong Lục quân Hoa Kỳ (Nam thì có Thiếu tướng Lương Xuân Việt). Sau này bà ⱪết hôn và có 3 người con, bà dạy con mình theo những giá trị đã học được trong suốt cuộc đời của bà cũng như noi theo mẹ và ông nội của mình. Gia đình người mẹ đơn thân Thái An cũng được hưởng cuộc sống yên bình. Nhưng hiện tại, phụ vương lại không thể làm gì để bù đắp cho con được. Phụ vương chỉ có thể san bằng Hạng gia, giết chết Hạng Nghiễm và Ngũ Đức để bồi táng cho con. chiếu theo cuốn bí tịch đó mà nói, sự lợi hại của cao thủ có lẽ là ở chín trận pháp Nương theo Sư Phụ con xin gắng. Rèn sửa thân tâm cùng tu tập. Phát nguyện Bồ Để cầu giải thoát. Đền đáp công ơn Sư Phụ trao. -----. Trên đây là những vần thơ tri ân của bạn trẻ Nguyễn Đức Việt, kính dâng lên Sư Phụ Thích Trúc Thái Minh mừng sinh nhật lần thứ 54 của Dịch COVID-19 diễn ra phức tạp, khiến đời sống của người dân trong vùng dịch bị khó khăn phải trở về quê hương. Nhiều tấm lòng thiện nguyện của các tầng lớp xã hội đã chung tay hỗ trợ, trong đó các sư sãi và phật tử của chùa Bửu Tâm ở ấp Phước An, xã Phú Tân Sau khi gia nhập vào Trường Lưu, Hoa Thiên Cốt đi theo sư phụ tới các châu của Hậu Thục để trừ bạo giúp kẻ yếu và phá án. Vì cứu Hoa Thiên Cốt, Bạch Tử Họa bị trúng kịch độc của Tử Huân. giải bỏ gút mắt ngàn năm của hai phái, hoàn thành tâm nguyện thời niên Sư Phụ nói: "Trong bản nhạc này, đối với chúng con, ngoài Bác Hồ ra thì những người như bác Mười Hương cũng được xem như những vị cha già dân tộc. Trong lời nhạc vừa rồi, bởi vì trong từng bước đi có cha già dõi theo đàn con, thì những người như bác, đối với dân Chương 17: Sư phụ cầu ta khi hắn đồ đệ. Chương trước Chương sau. Lữ Thiếu Khanh mang theo Tiêu Y lại một lần đi tới Tụ Tiên lâu. Lữ Thiếu Khanh sau khi đi vào, Vương Nghiêu tiến lên đón. "Lữ sư huynh!" Hàng chục nghìn người dân xếp hàng dài quanh trung tâm London hôm 14/9 hàng giờ đồng hồ để chờ viếng linh cữu Nữ hoàng Elizabeth II tại Đại sảnh Westminster. . Khi chúng ta đi theo con đường tu học, cùng với sự yêu thích học hỏi giáo lý, điều cần có trước hết là lòng tôn kính Đức Phật đến vô biên, tiếp đến là lòng kính ngưỡng những vị xuất gia đã cắt ái từ thân tu hành theo chánh pháp, tự nguyện làm sứ giả Như Lai để thay Phật giáo hóa giữa đời. Trong số những vị xuất gia ấy có Sư Phụ là vị Thầy đặc biệt thiêng liêng với mỗi người. Sư Phụ là vị đã mang Phật pháp đến cho cuộc đời ta, và là vị chân tu mà sau bao năm cầu nguyện, trăn trở kiếm tìm ta mới đủ duyên gặp được. Từ khi đi theo Sư Phụ rồi ta được lòng bi mẫn của Người che chở, được dòng sữa pháp nuôi nấng, được thăng hoa tâm hồn lên từng ngày. Vì thế tình cảm kính yêu của ta dành cho Người cũng lớn dần theo. Kính yêu Sư Phụ vừa là đạo đức, cũng vừa là nguồn động lực giúp chúng ta vượt qua bao thử thách để giữ vững đạo tâm, quyết chí theo Thầy, theo Phật đến vô biên. Thường khi kính trọng ai thì chúng ta luôn tìm cách thể hiện tình cảm của mình. Tuy nhiên cách thể hiện tình cảm của người đệ tử với vị Thầy trong đạo thì không giống như ở thế gian, mà phải tinh tế, đúng thời, đúng lúc. Chúng ta hãy cùng nhau bàn về việc Thể hiện lòng kính trọng đối với Sư Phụ như thế nào cho đúng? Nhiều người đã thể hiện sự yêu mến Sư Phụ như với người mà mình có nhiều tình cảm ở ngoài đời, lối hành xử này thật ra đã gây nhiều phiền toái. Ví dụ họ luôn tìm cách xuất hiện trước Sư Phụ bất cứ khi nào có thể để chứng tỏ mình yêu mến Sư Phụ, hoặc mình là người quan trọng. Đây là những người chưa hiểu Thầy mình, không biết rằng chung quanh Sư Phụ là rất đông đệ tử, tình thương yêu của Sư Phụ dành cho mọi người cũng như ánh trăng luôn chan rải bình đẳng mà thôi, không hề có sự thiên vị riêng tư nào. Hơn nữa, hàng ngày Sư Phụ phải soạn bài giảng, viết sách, sáng tác nhạc…tất cả chỉ để phục vụ cho việc giáo hóa. Ngoài ra, Người còn đi khắp nơi để hoằng dương chánh pháp, rồi còn lo cho đời sống tu học của Đại chúng, cũng như phụ trợ công việc phật sự của Giáo hội hay các chùa khác… Nói chung, Sư Phụ đang phải gánh vác những núi công việc phật sự với các trọng trách khác nhau mà chúng ta nào hay biết. Cho nên thời gian nghỉ ngơi của Người rất ít. Vậy việc chúng ta luôn tìm cách xuất hiện bên cạnh Sư Phụ mình thì có đúng hay chăng? Ngay cả khi Sư Phụ dành thời gian tiếp phật tử thì chúng ta cũng nên có sự chuẩn bị trước, chỉ thưa chuyện ngắn gọn, tránh làm mất nhiều thời gian của Người. Nên biết, ngoài giờ tiếp khách, khi cần gặp Sư Phụ, ta nên xin phép trước thông qua thầy thị giả, hoặc quý thầy, cô trong Ban Quản Viện và phải tuân thủ theo sự sắp xếp của những vị có thẩm quyền trong chùa. Thực tế đã có những phật tử xin gặp vào những lúc Sư Phụ không thể tiếp chuyện, nên đã khởi tâm tự ái, cho rằng mình không được tôn trọng. Hay có những người xếp hàng để được Sư Phụ xoa đầu, sau đó quay lại để được xoa đầu lần nữa. Hoặc có người gửi email, tin nhắn để hỏi về những vấn đề đáng ra không nên hỏi, không cần thiết phải hỏi… Chứng kiến những việc như vậy rồi mới thấy rằng nhiều huynh đệ mình mặc dù kính nhưng chưa hiểu, chưa thương Sư Phụ. Chúng ta đừng bao giờ có ý nghĩ muốn Thầy mình phải khen tặng, nuông chiều, quan tâm đến mình như thói quen thị trường “khách hàng là Thượng đế”. Chính tư tưởng lệch lạc này khiến ta có thể nổi loạn, có lúc tự nhiên “làm mình làm mẫy”, “làm eo làm xách” với đạo Sư, với quý thầy, cô, thậm chí với đạo tràng vì cho rằng mình làm đệ tử chùa ấy, vị thầy ấy, đạo tràng ấy là tốt lắm rồi. Nếu không trân trọng ta thì ta sang chùa khác, tìm đạo tràng khác… Ngoài kia, có biết bao chùa khác, thầy khác cần ta. Thiết nghĩ, với loại đệ tử như thế trước sau gì họ cũng ra đi với một cái “tôi” to đùng vì chấp công. Phải hiểu rằng lòng Thầy thì như biển cả, lúc nào cũng rộng mở bao dung, vỗ về tất cả. Và ai trong chúng ta cũng nhận thấy cái ngắn ngủi hữu hạn của đời người, của thời gian, huống hồ với một vị Thầy như Sư Phụ thì thời gian lại càng quý giá, ít ỏi biết bao, chưa kể bao mệt nhọc vất vả của sự nghiệp giáo hóa độ sinh lúc nào cũng làm nặng trĩu thêm đôi vai Người. Vì vậy chúng ta hãy giữ cho mình cách cư xử đúng đắn, hợp lý, khéo léo, đừng phô bày quá đáng, đừng làm mất nhiều thời gian, tâm sức của Thầy mình. Với các phật tử trong Ban Điều Hành đạo tràng, nếu thuận duyên thì nên tạo điều kiện cho những huynh đệ ở xa về được gặp Sư Phụ, khi nghe giảng nên ưu tiên cho các huynh đệ này ngồi trên, hoặc để ý chăm sóc cho các huynh đệ mới đến chùa lần đầu khi thấy họ còn bở ngỡ. Và khi gặp Sư Phụ ta chắp tay với niềm thương kính ngập tràn trong lòng là đủ, đừng đòi hỏi như tình cảm ở thế gian. Lại nữa, có những người thích ca ngợi Sư Phụ trên mạng xã hội, nhất là Facebook. Xét về mặt tâm lý, thường thì người đệ tử thích ca ngợi Thầy mình, điều đó hoàn toàn tự nhiên, chính đáng. Tuy nhiên, có người ca ngợi xong giúp Sư Phụ mình được yêu mến thêm; có người vừa ca ngợi đã khiến Sư Phụ mình bị căm ghét hơn, vì đã gây ra sự hiểu lầm. Thậm chí đã có vài kẻ giả vờ làm đệ tử, tự xưng làm đệ tử, rồi ca ngợi Sư Phụ, ca ngợi theo kiểu chà đạp các Bậc tôn túc khác, thách thức các Bậc thầy khác, kết quả là Sư Phụ bị cô lập. Vì vậy, ca ngợi Sư Phụ là cả một nghệ thuật, cần trí tuệ và đạo đức tinh tế. Bằng không ta rất dễ gây ra sự hiểu lầm, phản tác dụng, hoặc bị kẻ xấu lợi dụng. Chúng ta phải rất thận trọng trước vấn đề này. Sư Phụ thường không muốn nói về mình, thậm chí không cho chúng ta tôn vinh Người mà thường nhắc nhở chúng ta hãy đặt lòng tôn kính tuyệt đối, những gì tốt đẹp nhất lên Đức Phật, và có thương kính Sư Phụ thì mình hãy tin tấn tu tập, hết lòng phụng sự cho Phật pháp, cho cuộc đời và hãy sống rất tử tế với mọi người bằng cả tấm lòng chân thành của mình, đừng mong cho đi là sẽ nhận lại. Hơn nữa, cả cuộc đời tu hành, giáo hóa, phụng sự, cống hiến của Sư Phụ đã nêu gương cho chúng ta về tinh thần khiêm hạ, về cách sống tử tế mà ai cũng nhận biết. Điều đó cho thấy những gì Sư Phụ làm đã tự toát lên sự cao đẹp rồi. Cho nên việc ca ngợi Sư Phụ, ta nên khéo léo, vừa chừng, đúng mực, làm sao cho mọi người khởi tâm kính ngưỡng những Bậc đáng kính để họ tăng trưởng công đức, giúp họ dễ tu là đủ. Tuyệt đối tránh gây ra sự hiểu lầm, ngộ nhận. Bên cạnh đó, ta nên dành thêm sự ca ngợi cho các Bậc tôn túc hay các vị Danh nhân, các vị Lãnh đạo khác đã có công lao với đất nước, với nhân loại. Đó là ta thực hành đúng lời dạy của Sư Phụ, là thể hiện sự tôn kính Thầy mình rất chân chính, đúng đạo lý. Việc một số người thích chụp hình Sư Phụ hay viết bài Sư Phụ vừa giảng rồi đăng vội vàng lên mạng cũng không nên. Nếu muốn chụp hình Sư Phụ hay viết bài thì nên được sự đồng ý của Sư Phụ trước, để tránh bị kẻ xấu lợi dụng. Hiện nay, có nhiều facebook giả mạo lấy giống hệt tên các facebook của chùa. Do đó các huynh đệ Đạo tràng hay Chúng thanh niên cần truy cập đúng địa chỉ, tên miền như danh sách dưới đây. Đây là danh sách những facebook chính thức do Thiền Tôn Phật Quang quản lý để mọi người có thể theo dõi trực tiếp, hoặc chia sẻ bài viết, hình ảnh 1. THIỀN TÔN PHẬT QUANG – Trang Facebook chính thức, được liên kết trực tiếp với website và 2. Đệ Tử Thiền Tôn Phật Quang 3. Chùa Phật Quang Và một điều đặc biệt nữa là không nên vội vàng like hay share chia sẻ các bài viết của cá nhân ai đó khi chưa thực sự biết họ là ai hoặc nội dung bài viết chưa kiểm duyệt, chưa ghi rõ nguồn. Vì làm như vậy, nếu có gì sai sót thì vô tình chúng ta làm những bài viết đó lan truyền nhanh hơn trên mạng xã hội, facebook, lúc đó hậu quả nếu có xảy ra sẽ rất khó kiểm soát. Ngoài ra, một hành động có ý nghĩa nhất để thể hiện lòng thương kính Sư Phụ không phải là tìm cách được tiếp cận với Sư Phụ khi mình muốn, mà là vâng lời Sư Phụ, thực hành lời Sư Phụ dạy, nỗ lực tu tập, tạo công đức, hi sinh phụng sự không tiếc công sức, gắn bó với huynh đệ, đề phòng, dập tắt những âm mưu phá hoại đạo tâm. Nói chung, sự kính ngưỡng, yêu mến ấy phải được nuôi dưỡng cho trở thành tình cảm son sắt thiêng liêng, thành sự trung thành tuyệt đối với Sư Phụ không gì lay chuyển nổi. Với những huynh đệ có đủ phước duyên được Sư Phụ giao cho những trọng trách trong Ban điều hành các Đạo tràng, Chúng thanh niên thì hãy nhu thuận, luôn ghi nhớ nguyên tắc “Vâng lời – Xin phép – Báo cáo” mà sư Phụ đã chỉ dạy. Cũng cần cảnh giác với cái tâm kiêu mạn của mình từ sự quán chiếu nhờ ân đức của Sư Phụ mà ta có thể làm được một số phật sự, được nhiều huynh đệ yêu mến, chứ không phải nhờ sự tài giỏi của mình. Nếu âm thầm nuôi cái tâm kiêu mạn cho mình là giỏi, là hay, thậm chí cho mình đã bằng Thầy thì sớm muộn đường tu cũng gãy ngang, cái duyên với Sư Phụ cũng chấm dứt. Nên nhớ, đạo đức khiêm nhu và trung thành tuyệt đối sẽ giúp cho đạo tâm của chúng ta luôn kiên cố. Nhờ vậy việc tu hành của ta sẽ ổn định, không bị thoái chuyển, mà tiến bước nào vững bước đó. Như vậy, khiêm tốn là trang phục đẹp đẽ nhất của con người, và cũng là đạo đức nền tảng trên con đường tu tập hướng đến vô ngã. Tóm lại, tình thương yêu không nhất thiết phải luôn được bày tỏ rõ ràng. Có khi ta khéo léo ngợi ca Sư Phụ, có khi ta lặng yên thương kính Người, hoặc khi âm thầm chiến đấu với bản ngã của chính mình, khi nỗ lực nhắc nhở, hướng dẫn huynh đệ cùng tu, cùng hộ đạo… Tất cả đều là lòng kính trọng, biết ơn Sư Phụ cả. Chúng ta hạnh phúc với những điều này, còn lại không đòi hỏi bất cứ tình cảm, sự chú ý nào về phần mình, Ta cứ tu, cứ lặng lẽ làm được điều gì đem lại lợi ich cho Phật pháp, cho mọi người thì nỗ lực làm. Và điều ta không ngờ là có khi Sư Phụ chưa kịp biết, huynh đệ không kịp thấy, nhưng trời đất đã cảm động, chư Phật, chư Thiên đã chứng giám cho tấm lòng chân thành đó rồi. Chúng ta đừng sẵn sàng biến mình thành đứa trẻ vòi vĩnh và luôn thèm khát sự yêu thương của Thầy mình. Nếu chúng ta có duyên được ròng rã đi theo Sư Phụ trên bước đường làm phật sự hay được Sư Phụ tin tưởng giao cho nhiệm vụ điều hành Đạo tràng thì phải thấy trách nhiệm của mình mà làm trong sự nhu thuận, cẩn thận, chu đáo mọi việc, và phải có sự thương yêu, nâng đở đối với người dưới của mình. Trước nhu cầu kính ngưỡng Phật giáo của hàng triệu tín đồ phật tử và hàng chục triệu đồng bào yêu mến đạo Phật, chúng ta làm sao để cuộc đời và sự nghiệp giáo hóa của Sư Phụ nói riêng và những Bậc tôn túc tu hành chân chính nói chung mãi mãi là kì quan để người đời kính trọng và chiêm ngưỡng. Hạnh phúc quá khi đời ta có Phật Có Minh Sư chỉ lối dẫn đường Cùng bao Huynh Đệ yêu thương Yên tâm vững bước thẳng đường mà đi. NAM MÔ HOAN HỶ TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT Một học viên Pháp Luân Đại Pháp người Trung Quốc đang sinh sống tại Mỹ Quốc đã viết lại những hồi ức về Sư Phụ Lý Hồng Chí, khi bà được đi theo Sư Phụ khắp nơi ở Trung Quốc để nghe Ngài giảng Pháp. Tiếp theo phần 2 Khóa giảng tiếp theo được tổ chức ở Trịnh Châu. Tôi đã cố gắng mua được một vé tàu và đó cũng là cùng một chuyến tàu với Sư Phụ. Thời tiết của chuyến đi ngày hôm đó rất nóng, khi chúng tôi đến ga thì ở đó đã có rất nhiều người. Cũng như chúng tôi, Sư Phụ mang theo hành lý của mình và người Sư Phụ ướt đẫm mồ hôi. Tôi cảm thấy rất ái ngại về điều đó nhưng không thể giúp Sư Phụ được gì. Sau khi chúng tôi lên tàu thì mới phát hiện ra rằng, toa của chúng tôi là toa cuối cùng và không thuộc về cùng một công ty của các toa trước. Phần nhiều toa của đoàn tàu là thuộc về Sở đường sắt Thành Đô còn toa của chúng tôi thuộc về Sở đường sắt Trịnh Châu. Điều này có nghĩa là các toa trước sẽ không cung cấp bất cứ dịch vụ nào kể cả nước uống cho toa của chúng tôi và chúng tôi cũng không thể đi lên các toa trước, bởi vì cửa nối giữa các toa đã bị khóa. Rất may là có một học viên từ Vũ Hán đi cùng với chúng tôi đã kiếm được một bình nước. Khi tàu dừng lại ở một ga thì chúng tôi đi xuống tàu và đi lên các toa trước để lấy thêm nước. Sau khi lấy được nước thì chúng tôi đã không có đủ thời gian để trở về toa của mình nên chúng tôi phải đứng trên toa đó cho đến ga tiếp theo. Nước lấy được cũng chỉ đủ để uống, chúng tôi chỉ có thể ngâm một bát mì ăn liền để làm bữa ăn cho Sư Phụ. Chúng tôi có tổng số 6 người cùng đi trên một toa tàu với Sư Phụ. Khi tàu đi qua núi Hoa Sơn, Sư Phụ đã đứng ở cửa sổ phía cuối toa tàu rất lâu và nhìn những ngọn núi ở đằng xa. Lúc đó tôi cũng đến gần Sư Phụ và nhìn ra đằng xa, Sư Phụ nói với tôi rằng, nhiều người tu Đạo ở trên núi Hoa Sơn đã đi xuống núi để thăm Ngài. Họ đang đi theo chuyến tàu này và Sư Phụ đã hỏi họ rằng, họ nghĩ gì về các đệ tử của Sư Phụ? Trong số họ, có người đã tu luyện trong một thời gian dài. Họ nói rằng chỉ một vài trong số họ là có thể so sánh được với các đệ tử của Sư Phụ. Những người này đi theo Sư Phụ suốt chặng đường để đến Trịnh Châu nghe Sư Phụ giảng Pháp. Trong khoá giảng đó, Sư Phụ đã nói về những điều đã xảy ra ngày hôm đó. Các điều kiện ở Trịnh Châu không được thuận lợi lắm so với những nơi khác. Hội khí công đã chuẩn bị một nhà thi đấu cũ cho khóa học. Sàn gỗ ở trung tâm tòa nhà rất cũ kỹ và bị hỏng ở nhiều chỗ, xung quanh được xây bằng gạch vỡ, các cửa sổ cũng không có kính. Tuy nhiên khóa học vẫn được bắt đầu vào ngày 11/6. Hiện tượng thời tiết kỳ lạ xảy ra khi Sư Phụ giảng Pháp Khoá giảng Pháp ở Tế NamKhoá giảng Pháp tại Đại LiênKhoá giảng Pháp ở Cáp Nhĩ TânKhoá giảng Pháp ở Nhà thi đấu Duyên CátHành trình được đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Hiện tượng thời tiết kỳ lạ xảy ra khi Sư Phụ giảng Pháp Một ngày cuối tuần và là ngày giữa khoá học, đột nhiên có một cơn gió mạnh kéo đến và mây đen phủ kín cả bầu trời, khiến cho trời tối sầm lại. Những cơn mưa nặng hạt kèm theo cả mưa đá và sấm chớp đùng đùng. Mọi người đứng ở phía ngoài phải di chuyển vào giữa nhà thi đấu. Sau đó mưa đá to như quả óc chó rơi mạnh xuống mái tôn của nhà thi đấu. Tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng mưa đá như vậy. Gió mạnh, mưa đá và sấm chớp tưởng chừng như sẵn sàng làm bật tung mái tôn. Chỗ mái tôn thẳng chỗ Sư Phụ ngồi bắt đầu bị dột, nước bắt đầu nhỏ xuống và sau đó thì cầu dao điện chính bị ngắt; toàn bộ đèn vụt tắt và trời tối như ban đêm. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng có vài phút. Mọi người nhìn Sư Phụ và nghe thấy Ông hỏi “Ai ở trên đó?” Chúng tôi nhìn thấy Sư Phụ khẽ nhắm mắt và đặt hai tay trước ngực, đồng thời Sư Phụ hướng lòng bàn tay lên trên. Các học viên ngồi gần Sư Phụ nhìn Ông chăm chú; một số học viên nói “Hãy nhìn tay của Sư Phụ!” Ngay sau đó, Sư Phụ nắm hai tay lại như đang nắm cái gì đó, tiếp theo ông mở chai nước ở trên bàn và như là bỏ thứ ở trong tay mình vào trong chai. Ngay lập tức, mưa gió đều ngừng lại và mặt trời cũng xuất hiện chiếu sáng cả nhà thi đấu. Tất vả chúng tôi đều vỗ tay hoan hô. Tiếp theo Sư Phụ ngồi trên bàn và làm một bộ các đại thủ ấn, sau đó Sư Phụ nói “Tôi vừa làm một vài việc cho chư vị, tôi đã gỡ bỏ đi nhiều thứ.” Lúc này, các bóng đèn lại lần lượt bật sáng và Sư Phụ lại tiếp tục bài giảng của mình. Một thanh niên ở Trịnh Châu thường đi theo Sư Phụ để nghe Sư Phụ giảng Pháp đã nói rằng, lúc mưa gió kéo đến anh ấy đang ở phòng điều khiển. Anh kể rằng, trong khi mất điện nhưng các ngọn đèn tự nhiên lần lượt sáng trở lại. Ngày hôm sau các tờ báo ở Trịnh Châu đã đưa tin rằng nhiêu ngôi nhà đã bị gió lốc làm bay cả mái nhà. Tuy nhiên cơ quan khí tượng nói rằng, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng sẽ có giông bão. Hội khí công nói “Chúng tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng phi thường hôm nay.” Ngày hôm sau thị trưởng Trịnh Châu đã đến bắt tay với Sư Phụ. Nghe nói rằng con dâu ông đã tham dự khóa học và đã chứng kiến tất cả những gì xảy ra ở đó. Khoá giảng Pháp ở Tế Nam Khóa giảng tiếp theo được tổ chức ở Nhà thi đấu Tế Nam. Ở đó có chỗ cho khoảng 4000 người, tất cả các chỗ ngồi đều không còn một chỗ trống. Trong khóa giảng ở Tế Nam, Sư Phụ giảng rất chi tiết và cũng nói cho chúng tôi biết về một số sự việc sẽ xảy ra không lâu sau đó. Pháp hội tâm đắc thể hội chia sẻ kinh nghiệm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp tại Tế Nam năm 1998 ảnh Khoá giảng Pháp tại Đại Liên Khóa giảng tiếp theo được tổ chức ở Đại Liên. Sư Phụ không muốn tất cả chúng tôi đến Đại Liên; Ông nói với chúng tôi rằng, không nên bay đến đó vào ngày 30. Sư Phụ cũng gặp rất nhiều can nhiễu khi trên đường đến đó, đó là những can nhiễu từ phía tà ác và lực độ cũng rất lớn. Cuối cùng thì Sư Phụ đi thuyền đến Đại học viên phụ trách trạm phụ đạo ở Đại Liên đã từng nói với tôi rằng, trong tấm ảnh mà họ chụp với Sư Phụ có xuất hiện những con rồng ở trong đó. Tôi rất ngạc nhiên và hỏi cô ấy rằng, tôi có thể xem bức ảnh đó được không và cô ấy đã đồng ý. Khi tôi đến Đại Liên, tôi luôn nghĩ về bức ảnh và tìm cô ấy để hỏi xem tôi có thể xem nó được không. Cuối cùng thì cô ấy đã mang bức ảnh đến cho tôi xem. Quả nhiên, tôi thấy đúng là như vậy, trên trời ở đằng sau Sư Phụ và các học viên có hai con rồng ở rất gần nhau; một con ở đằng trước và một con ở đằng sau. Đầu của hai con rồng rất là to, đường viền ở mũi rồng và mắt rất là rõ, có vẻ như là có người đang cưỡi trên các con rồng. Sau đó cô ấy chỉ vào bức ảnh và nói với tôi “Chị xem, có hai thanh kiếm hai lưỡi.” Tôi nhìn thử thì thấy hai thanh kiếm rất là nhỏ nhưng có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Cô ấy nói rằng đây là bức ảnh duy nhất có những thứ này, bởi vì khi cô ấy mang phim âm bản đi để rửa thêm ảnh thì không có những thứ đó xuất hiện trong ảnh nữa. Cô ấy còn nói rằng, con trai cô ấy đã không tin vào những gì ở trong ảnh. Cậu ấy đã xem đi xem lại đến 20 lần và cuối cùng phải thừa nhận. Trong khoá giảng có một học viên nói rằng, thiên mục của anh ấy đã nhìn thấy hai thanh kiếm hai lưỡi khi anh ấy đọc quyển Chuyển Pháp Luân. Sư Phụ đã trả lời “Đúng, tôi đã mang những thứ này từ vũ trụ đến đây và chúng có uy lực vô biên.” Khoá giảng Pháp ở Cáp Nhĩ Tân Vào ngày 5 tháng 8, khóa học ở Cáp Nhĩ Tân bắt đầu. Khóa học được tổ chức ở sân vận động hockey trên băng. Hồi đó, sân vận động vẫn còn đang được xây dựng, chỉ có 3 bên là có chỗ ngồi và bức tường thứ tư vẫn còn là gỗ dán. Nhân viên thuộc sân vận động chưa bao giờ nhìn thấy có nhiều người như vậy, hơn nữa mọi người còn đi hàng chục nghìn dặm để đến học một lớp khí công, nên họ cũng tham gia nghe các bài giảng của Sư Phụ. Một hôm trước khi lớp học bắt đầu, Sư Phụ đi đến sân vận động để gặp các học viên. Khi Ông đi đến trước các học viên thì mọi người cùng đứng dậy để tỏ lòng kính trọng đối với Sư Phụ. Sư Phụ đi về phía trước và các học viên ngồi ở đằng trước cũng cùng nhau đứng dậy. Cứ như vậy, khi Sư Phụ đi vòng quanh sân vận động thì một nhóm học viên đứng dậy và nhóm khác ngồi xuống lần lượt và trình tự. Cảnh tượng trông rất là đẹp mắt, toàn bộ sân vận động tràn ngập không khí trang nghiêm và thần thánh. Ngay cả các học viên cũng phải ngạc nhiên. Cảnh tượng diễn ra một cách tự phát chứ không phải là được dàn xếp trước gì cả. Một người đến học lần đầu tiên ngồi cạnh tôi nói “Ồ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy những sự việc thế này. Ngay cả các nguyên thủ quốc gia cũng không nhận được sự đón tiếp như thế.” Khoá giảng Pháp ở Nhà thi đấu Duyên Cát Một khóa học nữa được tổ chức ở Nhà thi đấu Duyên Cát. Một học viên địa phương gốc Triều Tiên là người đầu tiên tham dự các khóa giảng của Sư Phụ ở các thành phố khác, đã nhiệt tình chuẩn bị mọi thứ cho khóa học này. Anh ấy nói rằng, anh ấy muốn làm một việc tốt cho những người ở thành phố quê hương mình. Nghe nói rằng 70% số người ở cơ quan anh ấy đã đến tham dự khóa học. Vào ngày cuối cùng của khóa học, các học viên Triều Tiên mặc trang phục truyền thống có sắc màu rực rỡ và trang trọng nhất để tỏ lòng biết ơn và để tiễn Sư Phụ. Có một buổi lễ bế mạc ngắn được diễn ra sau khóa học. Sư Phụ tặng 7000 nhân dân tệ cho Hội chữ thập đỏ Duyên Cát, đó là số tiền mà Sư Phụ nhận được từ khóa giảng này. Sau khi rời khóa học hôm ấy, tôi đến thẳng nhà ga xe lửa để đi chuyến tàu Tumen Số 1 đến Trường Xuân và sau đó là chuyển tàu đến Cáp Nhĩ đã đến Trường Xuân vào buổi sáng hôm sau. Tôi kéo chiếc vali của mình khi xuống tàu và cảm thấy rất mệt. Khi tôi đi đến cửa đường hầm, tôi thấy Sư Phụ đang đứng ở đằng sau, Ngài đang nhìn tôi một cách hiền từ. Tôi rất vui và cảm động nhưng lại sợ rằng Sư Phụ sẽ mang hộ vali cho tôi, nên tôi vội nói “Sư Phụ hãy đi trước đi đừng lo cho con, con vẫn thường đi lại một mình và không có vấn đề gì đâu ạ.” Sau khi Sư Phụ đi lên trước, tôi đi về phía lối ra và đi ra khỏi nhà ga. Khi tôi nhìn lên thì đã thấy Sư Phụ đứng đằng trước như đang đợi tôi đi ra. Ông vẫn nhìn tôi một cách hiền từ. Lúc đó, tôi cảm thấy một dòng nhiệt ấm chạy qua đầu. Tôi chắp hai tay lại hợp thập và nói “Sư Phụ đừng lo cho con. Con có thể tự làm được.” Ngày hôm đó, tôi đến Cáp Nhĩ Tân và quay trở lại Bắc Kinh vào ngày hôm sau. Hành trình được đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Hành trình đi theo Sự Phụ và nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên không gì so sánh được trong cuộc đời tôi. Mặc dù mới đi được hơn một nửa chặng đường, nhưng đã để lại cho tôi những hồi ức đẹp đẽ không thể nào quên về Sư Phụ. Theo Minh Huệ Một học viên Pháp Luân Đại Pháp người Trung Quốc đang sinh sống tại Mỹ Quốc đã viết lại những hồi ức về Sư Phụ Lý Hồng Chí, khi bà đi theo Sư Phụ khắp nơi ở Trung Quốc để nghe Ngài giảng Pháp. Những hồi ức về Sư Phụ khi được nghe Ngài giảng Pháp “Tôi bị mắc một căn bệnh khi tôi còn trẻ và đã đi khám khá nhiều bác sỹ, cũng như đã uống rất nhiều loại thuốc trong nhiều năm. Nhưng cuối cùng bệnh của tôi vẫn không thể khỏi. Vào cuối năm 1992, sức khỏe của tôi giảm sút đến mức rất tồi tệ. Lúc đó gia đình tôi đã phải đưa tôi đến Bắc Kinh để chữa bệnh bằng khí công. Sau nhiều lần trị bệnh bằng khí công, sức khỏe của tôi cũng không được cải thiện đáng kể. Tôi sinh năm 1948. Khi mới chưa đầy mười tuổi tôi đã phải trải qua và chứng kiến cuộc đại cách mạng văn hóa ở Trung Quốc. Qua đó, tôi đã học được một điều xương máu, là phải tự mình suy nghĩ thay vì mù quáng đi theo người khác. Mặc dù vậy, tôi vẫn luôn cảm thấy buồn chán và thất vọng khi ở trong thế giới mê này. Tôi không biết là nên dùng chuẩn mực nào để đánh giá người khác và chính mình. Tôi là người rất thích đọc các tạp chí nói về những điều bí ẩn. Đó cũng là điều khiến cho tôi suy nghĩ rất nhiều về những điều vượt trên cuộc sống đời thường. Cơ duyên gặp Đại PhápTiếp tục đi theo Sư Phụ Sư Phụ luôn nghĩ cho người khácViệc đi theo Sự Phụ để nghe Ngài giảng Pháp đều là cơ duyênNguyện đi theo Sư Phụ Hành trình đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Cơ duyên gặp Đại Pháp Vào tháng 7 năm 1993, một lần đến nhà bạn, tôi đã vô tình nhìn thấy một quyển sách có tên là Pháp Luân Công trên giá sách của bạn ấy. Tôi bèn lấy ra và xem qua, tôi thấy rất lạ khi trong cuốn sách có đoạn nói rằng Pháp Luân được gắn vào bụng dưới của những người tu luyện chân chính. Ngoài ra còn rất nhiều điều trong cuốn sách mà tôi chưa từng được biết trước đây. Sau đó tôi đã bảo bạn tôi giúp tôi tìm xem tôi có thể học Pháp Luân Công ở đâu. Vào ngày 25 tháng 7 năm 1993, tôi đã may mắn được tham dự khóa học Pháp Luân Công thứ 11 mà Sư Phụ Lý Hồng Chí trực tiếp giảng ở Bắc Kinh và cũng từ đó tôi bắt đầu bước trên con đường tu luyện. Khóa học được tổ chức tại một hội trường của trường Đại học công an ở Bắc Kinh. Ngay bài giảng thứ nhất tôi đã cảm thấy rất hấp dẫn khi nghe Sư Phụ nói về nền văn hóa tiền sử. Tôi đã nghe với tất cả trái tim mình và không bỏ sót một lời nào của Sư Phụ. Tiếp tục đi theo Sư Phụ Vào ngày đầu tiên của khóa học, tôi đã hiểu ra được rất nhiều điều mới lạ và cảm thấy rất phấn chấn; tôi cảm thấy mỗi ngày con người tôi lại thay đổi tốt hơn. Sau đó tôi lại quyết định tham dự một lần nữa tại khóa học lần thứ 12 ở Bắc Kinh được tổ chức ở một công ty trong khu vực Wukesong. Sau khi nghe Sư Phụ giảng bài giảng thứ nhất và thứ hai, khi về nhà tôi đã bị sốt và ngực của tôi rất đau mỗi khi bị ho, thậm chí đến mức tôi không thể nói được. Một vài đệ tử lâu năm thấy vậy bảo tôi rằng “Chị hãy cố gắng đến nghe Sư Phụ giảng, cho dù chị có cảm thấy ốm đến mức nào.” Sư Phụ giảng khóa thứ 2 ở Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, tháng 3/1993 ảnh Tôi nghe vậy nên vẫn cứ cố gắng tiếp tục đến nghe Sư Phụ giảng. Quả nhiên, sau 3 ngày, cơn sốt đột nhiên biến mất và tôi cảm giác rằng những vật chất xấu đã được gỡ bỏ khỏi thân thể tôi. Sau này tôi mới biết rằng, đó là Sư Phụ đã tịnh hoá thân thể cho tôi. Sau đó không lâu, tôi lại tiếp tục tham dự khóa giảng lần thứ 13 của Sự Phụ ở Bắc Kinh tại nhà máy ô tô 77. Sau khi tham dự các khóa học, tôi đã không còn cần đến người giúp việc nữa mà tôi đã có thể tự chăm sóc được mình. Sư Phụ luôn nghĩ cho người khác Một hôm sau khi từ lớp giảng bài của Sư Phụ, tôi đã đi tàu điện ngầm trở về nhà. Khi tôi đứng chờ tàu ở ga Wukesong, tôi đã nhìn thấy Sư Phụ đi cùng với gia đình của Ngài và một đệ tử khác. Họ mang theo cả các túi thức ăn cho bữa tàu xuất hiện thì hầu hết mọi người đều chạy xô đến cửa toa tàu và xô đẩy nhau. Tôi thấy Sư Phụ vẫn đứng đó, không tỏ ra vội vàng chút nào, Ngài để cho những người khác bước vào trước và gần như Ngài là người cuối cùng bước lên tàu. Tôi cũng nhìn thấy vào lúc Sư Phụ bước lên tàu thì chỉ còn lại một hai ghế trống. Trong khoảng có vài giây, những ghế trống đó cũng lập tức có người ngồi. Cuối cùng thì Sư Phụ là người duy nhất trên tàu phải đứng. Tôi đã rất là cảm động khi quan sát cảnh tượng đó. Tôi cảm thấy rằng Ngài rất khác với chúng ta. Tôi chợt nhận ra rằng, Sư Phụ đơn giản là một người “chân chính”. Sư Phụ thật là chân chính! Tất cả mọi thứ của Ngài đều rất chân thực. Trong lớp học, Ngài luôn luôn bắt đầu đúng giờ. Ngài cũng không nói vòng vo mà luôn đi thẳng vào vấn đề. Sư Phụ tịnh hóa thân thể cho tất cả chúng tôi trong mỗi bài giảng, một số người có những căn bệnh đã hành hạ họ trong suốt cả cuộc đời, vậy mà chỉ trong có mấy ngày mà bệnh cũng đã biến mất một cách thần kỳ. Sức khỏe của tôi cũng đã được cải thiện rất nhiều, tinh thần và thể xác tôi thật nhẹ nhàng. Tôi chưa bao giờ có được cảm giác nhẹ nhàng, vui vẻ và hạnh phúc như vậy. Những người được đến đây và nghe Sư Phụ giảng Pháp, bất kể là xa hay gần, giàu hay nghèo, chúng tôi đều có cảm giác như là người thân trong một gia đình vậy. Tất cả chúng tôi đều nghe theo lời Sư Phụ để làm một người tu luyện chân chính. Sau mỗi bài giảng, chúng tôi ai cũng muốn nán lại mà không muốn ra về. Tôi không thể lý giải được những cảm xúc của mình khi đó. Tôi cũng nhận ra rằng, tất cả những điều mà Sư Phụ đã giảng, nó đều động chạm đến thâm tâm tôi. Thực sự đã khiến tôi rất xúc động. Việc đi theo Sự Phụ để nghe Ngài giảng Pháp đều là cơ duyên Sau khóa giảng thứ 13 ở Bắc Kinh, khóa học tiếp theo được tổ chức ở Vũ Hán. Tôi rất muốn tiếp tục được đi đến đó để nghe Sư Phụ giảng Pháp, nhưng tôi vẫn chưa thể đi lại một mình được. Mặc dù sức khỏe của tôi đã cải thiện đáng kể nhưng bởi vì tôi đã bị bệnh quá lâu nên tôi vẫn còn rất yếu để thậm chí là nhấc cái phích nước. Tuy nhiên cuối cùng tôi cũng đã quyết định đi tàu đến Vũ Hán. Giường nằm trên tàu của tôi là ở tầng trên cùng và tôi rất khó có thể leo được lên trên đó. Khi tôi đang loay hoay về điều đó, thì một người thanh niên có giường ở tầng dưới nói với tôi “Bà có muốn ngủ ở tầng dưới không?”. Tôi đã rất biết ơn anh ấy và cảm thấy kính phục tấm lòng tốt của anh. Cho đến khi tôi đến ga cuối cùng, lại cũng có người giúp tôi khiêng hành lý. Tôi cảm thấy mình thật may mắn trong chuyến đi ấy. Chỉ nhiều năm sau tôi mới nhận ra rằng chính là Sư Phụ đã an bài cho tôi. Đợt ấy ở Vũ Hán Sư Phụ tổ chức 3 khóa giảng liên tiếp. Khóa thứ 3 được tổ chức tại trường Đại học kinh tế tài chính; khóa thứ 4 thì ở Hội trường của Ủy ban thành phố; còn khóa thứ 5 là ở nhà máy thép Vũ Hán. Ba khóa giảng ở Vũ Hán kết thúc vào khoảng giữa tháng 10. Khóa tiếp theo được tổ chức ở Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông. Tôi đã được theo Sư Phụ đến đó, nơi Ông giảng Pháp lần thứ 2. Nguyện đi theo Sư Phụ Tôi nhớ rằng trong khóa giảng lần thứ 2 ở Thiên Tân khi lần đầu tiên Sư Phụ nói rằng, ông sẽ để lại Pháp cho thế gian. Từ “để lại” đã khiến cho tôi ngộ ra điều gì đó thật lớn lao. Lúc đó tôi đã quyết định rằng, khi Sư Phụ đi giảng ở đâu, tôi sẽ cố gắng đến tham dự nếu có thể, bất kể đó là ở đâu. Với thân thể vẫn còn khá yếu ớt của mình, tôi biết sẽ rất khó khăn cho tôi để có thể đi theo Sư Phụ. Tuy nhiên, khi tôi nghĩ đến hình ảnh Sư Phụ giảng Pháp, thì bỗng nhiên tất cả những khó khăn đều tan biến. Mỗi lần nhìn thấy Sư Phụ đi lên bục giảng, tôi lại cảm giác những niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng mình lại dâng trào thật mạnh mẽ. Những ngày đó thật là tươi sáng và kỳ diệu. Vào cuối mỗi khóa học, Sư Phụ lại bảo chúng tôi viết ra để chia sẻ kinh nghiệm với nhau. Tôi đã rất hối tiếc vì đã không viết được gì. Lúc đó tôi không muốn nói về việc Pháp Luân Công đã cải thiện sức khỏe của tôi như thế nào. Tôi chỉ muốn viết về việc tôi biết ơn Sư Phụ đến chừng nào. Cứ loay hoay mãi mà cuối cùng tôi đã không thực hiện được điều đó. Nhưng hôm nay đây tôi đã và đang làm được điều đó rồi Hành trình đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Hành trình đi theo Sự Phụ nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên không gì so sánh được trong cuộc đời tôi. Mặc dù mới là một phần của chặng đường, nhưng đã để lại cho tôi những hồi ức đẹp đẽ không thể nào quên về Sư Phụ. Theo Minh Huệ Gượng nhẹ với trái tim. Kim đồng hồ nhích dần sang ngày mới, 0020, vậy là, chỉ còn 2 ngày nữa thôi, chúng con sẽ được chính thức nói cùng Sư phụ lời tri ân sâu nặng nghĩa tình mà không hề ngần ngại. Bởi đó là ngày được tất cả những người học trò […] Gượng nhẹ với trái tim. Kim đồng hồ nhích dần sang ngày mới, 0020, vậy là, chỉ còn 2 ngày nữa thôi, chúng con sẽ được chính thức nói cùng Sư phụ lời tri ân sâu nặng nghĩa tình mà không hề ngần ngại. Bởi đó là ngày được tất cả những người học trò trên Đất Nước này, trân trọng gọi tên là một Ngày Biết Ơn dành cho các Thầy-Cô giáo. Chúng con, những đứa con lạc lõng xa xôi của Sư phụ, đã nao nao trong dạ trước ngày này từ lâu lắm… bởi lẽ, đâu phải lúc nào chúng con cũng được mạnh dạn nói lên tiếng lòng trăn trở thổn thức của mình khi nhớ về Người Thầy lặng lẽ mà cao cả của chúng con; bởi lẽ, đâu phải lúc nào chúng con cũng có đủ dũng cảm để bày tỏ lòng biết ơn và ân nghĩa sâu nặng dành cho Sư phụ; bởi lẽ, thật buồn cười là chúng con có thể dễ dàng bông lơn đùa giỡn với bè bạn, chúng con có thể thật dễ dàng “chém gió” tám chuyện mải miết với nhau, ấy thế mà, phút giây chạnh lòng nao nao nhớ về Sư phụ, nghĩ về Sư phụ, thì đứa nào cũng sẽ lẳng lặng cúi đầu trong trầm ngâm suy nghĩ… có phải, cũng vì “ngôn ngữ trần gian như giấy mỏng”, thế nên chúng con không dễ dàng bộc bạch nỗi niềm ? Có phải vì, những gì thật thiêng liêng và trân quý nhất, sẽ luôn được cất dấu và chôn sâu tận đáy tâm hồn ? Hay là bởi, chúng con biết rằng, Sư phụ của chúng con, chưa từng bao giờ có mảy may kỳ vọng về những huyễn hoặc vinh hoa, chưa từng mảy may để tâm về những lấn cấn tung hô của thế gian lạnh nhạt ? Bởi thế cho nên, tất cả chúng con, cứ xốn xang trong dạ khi ngày 20/11 đến gần. Chúng con, vào một ngày duy nhất này, có thể mạnh dạn gạt hết những ngại ngần, xấu hổ, sợ sệt… để mạnh dạn và tự tin rằng, chúng con đang có một “lý do chính đáng” để gửi tới Sư phụ những lời tri ân cảm tạ, và Sư phụ cũng sẽ chẳng thể nào tìm được lý do nào để “trốn tránh” lũ con bướng bỉnh này, ngoài việc cứ lặng yên mà “chịu trận” đọc lá thư không niêm của lũ con xa ngái…. Cho phép chúng con cứ thật thà để trò chuyện cùng Sư phụ, giống như đàn trẻ nhỏ đang hân hoan được người lớn xoa đầu, lũ trẻ nhóc sẽ thấy bình yên lắm và hạnh phúc lắm khi được nói với người mà chúng yêu thương những chuyện không đầu không cuối… Tất cả chúng con, từ khi có Sư phụ, thì đã thôi không còn phải ước ao trở lại với giấc mộng thơ bé đó nữa rồi. Bởi vì, chỉ cần nghĩ đến Sư phụ, chỉ cần nhớ đến Sư phụ, thì tất cả chúng con cũng đâu khác nào những đứa bé ngác ngơ. Bồng bột. Dại khờ. Từ khi có Sư phụ, tất cả chúng con lại được là những đứa trẻ với tất cả ngưỡng vọng và trân quý hướng đến vầng sáng lung linh rực rỡ Sư phụ của chúng con… Tất cả chúng con, nhờ có Sư phụ mà lại được làm con một nhà, được nương náu trong ấm êm của hiền hoà, bao dung và thấu hiểu. Tất cả chúng con, từ khi có Sư phụ, đường đời bớt đi những nhọc nhằn côi cút, bởi chúng con đã xác tín một niềm tin vĩnh viễn Luôn luôn có Sư phụ đồng hành. Tất cả chúng con, từ khi có Sư phụ, dẫu anh chị em có xa nhau bao nhiêu cung đường địa lý, ngàn vạn dặm bay, thì vẫn được nối lại với nhau như tơ Sen mảnh dẻ, vấn vít, kết đoàn Chúng con đều là con của Sư phụ, chúng con đều có chung một mái Chùa Nhà… Ở nơi ấy, chúng ngọn đèn khuya nơi bàn làm việc của Sư phụ vẫn nối dài thêm mãi từng múi giờ khác nhau của tất cả chúng con trên mỗi nẻo thăng trầm. Ở nơi ấy, chúng con còn nợ lại thâm tình sâu nặng của một Người Thầy thầm lặng, một Người Cha hiền hoà… Ấy vậy mà, chúng con lại chưa từng bao giờ khiến cho Sư phụ bớt trăn trở hơn… ấy vậy mà, chúng con lại chưa từng khi nào có thể đỡ đần những nhọc nhằn, suy tư cùng Sư phụ… ấy vậy mà, đã có lúc, thật dễ dàng để chúng con tự cho phép mình có những lý do để trách hờn Sư phụ… cũng giống như anh em trong nhà đôi khi giận hờn ba mẹ vì hiểu lầm, vì cho rằng ba mẹ thiên vị đứa này đứa kia… Sư phụ của chúng con, bề ngoài kiên cường gan góc, bình tĩnh trầm ổn là thế, cho nên ngay cả những tổn thương cũng kiêu hãnh tự mình bao bọc. Không phán xét. Không oán trách. Không than van. Sư phụ của chúng con là thế, lặng lẽ trước những cuộc đến-đi không hạn định. Rồi cũng lặng lẽ với những thăng trầm của lòng người, của tình người ấm lạnh… Để rồi đến một ngày, lũ chúng con bất chợt nhận ra, rằng chúng con đã thật ích kỷ biết bao nhiêu, chúng con đã thật vô tâm biết bao nhiêu với Người Thầy, Người Cha từ ái ấy… Người đã vớt chúng con lên khỏi đống bùn lầy tăm tối tận đáy sâu tâm hồn, Người đã cho chúng con một điểm tựa vững chãi và xác tín bằng một niềm tin vĩnh cửu… Ấy thế mà, lũ chúng con, đã có những phút giây, trở thành những đứa con vô tâm tàn nhẫn…. 20/11/2020, một năm với quá nhiều biến động do bệnh dịch toàn cầu. Đôi ba tháng ngắn ngủi để dải đất Miền Trung oằn mình trong bão lũ… Tất cả chúng con, khi đã cùng chung mái ấm Chùa nhà, thì Bắc Trung Nam đã được nối liền một dải. Chúng con, đã lại sát cánh bên nhau, hỗ trợ, động viên, đồng hành cùng nhau với thấp thoáng bóng dáng của Sư phụ ở Chùa nhà. Không chỉ có thế, vượt ra khỏi biên giới Đất mẹ thân quen, tất cả những đứa con của VCT vẫn đau đáu hướng về Quê hương với nguyện cầu yên ổn. Sợi tơ Sen mảnh dẻ mà vấn vít mang tên VCT ấy, chưa khi nào và chưa bao giờ lại có một sức mạnh hiệu triệu những trái tim thương yêu đồng hành với nhau một cách mạnh mẽ và thân tình đến thế. Chúng con, đã thật là may mắn biết bao nhiêu khi có một mái ấm không những chỉ là Yêu thương, mà còn là Trưởng thành và Vững chãi…. Rồi thì nắng sẽ bừng lên sau cuồng nộ bão giông. Rồi thì chúng con vẫn được thấy những cánh mỏng mảnh của loài hoa đặc biệt chỉ nở duy nhất trong một tháng đầu tiên báo hiệu đông về Cúc Hoạ Mi. Hoa vẫn nở bình dị và dịu dàng. Giống như Sư phụ của chúng con, vẫn luôn trầm ổn và lặng thầm dõi theo những bước chân hối hả của lũ con xa vụng dại. Chúng con đã từng bộc bạch, rằng có xuất phát từ đâu và có đi đến đâu chăng nữa, thì chúng con cũng vẫn là những đứa con của Sư phụ mà thôi. Ngày 20/11 đặc biệt này, cho phép chúng con gửi về Chùa nhà thương mến thật nhiều lắm nỗi niềm của những đứa con xa xôi thèm được đặt chân trở lại hiên Nhà… Cho phép chúng con vẫn được gọi cái tên VCT dù rằng Chùa nhà đã mang tên Vạn Thiện. Đối với tất cả chúng con, Sư phụ ở đâu, nơi đó là Nhà. Nhà, để lũ con xa xôi hướng về. Nhà, để lũ con xa xôi nhớ về. Nhớ rằng, chúng con đang có một Người Thầy, một Người Cha giản dị mà trân trọng hơn hết thảy… cho phép chúng con, được tri ân Người với tất cả lòng biết ơn và trân quý lâu bền. Chúng con, ước mong sao Người hãy gượng nhẹ với chính trái tim mình, bởi vì trái tim của Người cứ mãi chan rải từ bi cho tất cả, mà đã quên đi chính bản thân mình. Chúng con, ước mong sao, Người hãy gượng nhẹ với chính trái tim mình, bởi vì, lớp lớp chúng con, sẽ luôn đồng điệu từng nhịp với những nỗi niềm lo toan, vất vả cực nhọc của Người… Sư phụ của chúng con, xin Người hãy gượng nhẹ với chính trái tim mình, hứa với chúng con, nhé ạ… Một học viên Pháp Luân Đại Pháp người Trung Quốc đang sinh sống tại Mỹ Quốc đã viết lại những hồi ức về Sư Phụ Lý Hồng Chí, khi bà được đi theo Sư Phụ khắp nơi ở Trung Quốc để nghe Ngài giảng Pháp. Tiếp theo Phần 1 Vào tháng 4/1994, tôi quay trở lại Bắc Kinh sau khóa giang lần thứ 2 tổ chức ở thành phố Hợp Phì. Tôi ngồi ở trong giường cả ngày lẫn đêm bởi vì tôi đã thực sự kiệt sức. Khóa học tiếp theo được tổ chức ở Trường Xuân, quê hương của Sư Phụ. Được đến thăm quê của Sư Phụ là một mơ ước lâu nay của tôi. Tham dự khoá học ở Trường Xuân Khi tàu đến Trường Xuân, các học viên ở đó cầm các biển hiệu và thay nhau chào đón các học viên từ nơi khác đến. Chúng tôi vào ở một khách sạn tương đối xa trung tâm thành phố bởi vì ở đó đỡ đắt đỏ hơn. Chúng tôi đều rất phấn khởi và chú ý nhìn khi ngồi trên xe buýt. Một học viên ở địa phương đến đón chúng tôi chỉ về phía một tòa nhà và nói “Hãy nhìn kìa “Sư Phụ là ở một trong những căn hộ của toà nhà đó!” Chúng tôi nhìn theo tay của cô ấy và nhìn thấy một tòa nhà xây bằng gạch mộc không có trang trí hào nhoáng gì cả. Tòa nhà có khoảng 4 đến 5 tầng. Tôi nghĩ, “Sư Phụ sống ở nơi như vậy, mặc dù Ông có những khả năng siêu phàm, thật là một điều hiếm thấy.” Chúng tôi cảm thấy một sự ngưỡng mộ và tôn trọng tràn đầy đối với Sư Phụ và im lặng nhìn chăm chăm vào tòa nhà. Toà nhà nơi có căn hộ Sư Phụ ở tại Trường Xuân ảnh Khóa học được tổ chức ở giảng đường Minh Phóng Cung của trường Đại học Cát Lâm. Vì có nhiều học viên đến từ các thành phố khác, Sư Phụ tổ chức hai buổi buổi thứ nhất từ 9 cho đến 11 giờ sáng, và buổi còn lại từ 7 cho đến 9 giờ tối. Tôi mua một chiếc vé cho lớp học buổi sáng nhưng không thể mua vé cho lớp học buổi tối. Sau lớp học, tôi cảm thấy buồn khi quay trở lại khách sạn. Ngày hôm sau, tôi đứng ở bãi cỏ ngoài giảng đường và chờ đợi cho đến khi lớp học buổi tối bắt đầu với một hy vọng là có thể mua được một tấm vé. Đột nhiên, một học viên ở bên cạnh tôi nói, “Có ai cần vé không?” Tôi ngay lập tức cầm lấy chiếc vé và đưa tiền cho cô ấy, và tôi vui mừng bước vào giảng đường. Vừa đúng lúc tôi chuẩn bị ngồi xuống, một học viên lâu năm mà tôi biết chạy đến chỗ tôi và nói “Tôi đang đi tìm chị”. Tôi nghĩ “Vậy là tôi không thể giữ tấm vé được nữa rồi.” Đúng như tôi dự đoán, chị ấy nói với tôi rằng một học viên từ Thanh Hải mới đến học lần đầu và không hiểu tiếng phổ thông lắm. Cô ấy muốn nghe lại bài giảng và bởi vì tôi là một học viên lâu năm hơn, tôi có thể nhường vé cho cô ấy. Tôi buồn bã đưa cho cô ấy tấm vé và bước ra khỏi giảng đường. Chỗ ngồi đã có người ngồi và lớp học đã bắt đầu nhưng những học viên không có vé như tôi vẫn còn phải đứng ở ngoài. Tối hôm đó có một buổi dạ hội khiêu vũ ở tầng hầm của giảng đường Minh Phóng Cung. Ai cũng có thể vào giảng đường bằng cửa bên cạnh bằng cách mua vé để vào tham dự dạ hội khiêu vũ nhưng không ai làm như vậy. Một thanh niên từ thành phố Thiên Tân nói “Nếu chúng ta dùng thủ đoạn đó thì chúng ta sẽ không thể đắc được gì cả ngay cả khi chúng ta có vào được giảng đường.” Sau đó tôi nghe thấy người soát vé ở cửa đã cảm động quá khi thấy sự kiên nhẫn của các học viên nên đã cho tất cả vào. Một vòng tròn Pháp Luân xuất hiện trong một buổi luyện công của các học viên Pháp Luân Công ảnh Khách sạn chúng tôi ở cách xa trường Đại học Cát Lâm. Hồi đó, giá vé xe buýt vẫn còn rất thấp – ít hơn một nhân dân tệ. Một số học viên rời khách sạn để đến lớp học rất sớm vào buổi sáng. Một lần tôi hỏi một học viên là tại sao anh ấy không đi xe buýt trong khi khoảng cách lại tương đối xa. Anh ấy nói anh ấy muốn tiết kiệm tiền để có thể tham dự một khóa nữa. Tôi đã rất cảm động về điều đó. Đây là khóa cuối cùng Sư Phụ giảng ở Trường Xuân. Vào cuối khóa học Sư Phụ nói gì đó với mọi người ở thành phố quê hương mình một cách rất chân thành và từ bi và tất cả mọi người cảm động và khóc. Chỉ còn chưa đầy nửa tiếng đồng hồ nữa là xe buýt chuyển bánh nhưng tất cả mọi người vẫn muốn nghe Sư Phụ nói mà không muốn rời. Tham dự khoá học ở Thành Đô Tôi nghe thấy rằng Sư Phụ sẽ tổ chức một khóa giảng ở Thành Đô ngày 29 tháng 5 ngay sau khi khóa giảng ở Trùng Khánh. Tôi biết rằng không có điểm luyện công ở Thành Đô bởi vì chưa có khóa giảng nào được tổ chức ở đó cho đến nay. Tôi thấy Sư Phụ làm việc rất vất vả trong chuyến đi đó. Trong khi đi giảng ở Thiên Tân, Sư Phụ ở tại một khách sạn giá chỉ có hơn 20 nhân dân tệ mỗi ngày. Thậm chí phòng tắm của khách sạn còn không có vòi hoa sen. Chúng tôi trở về nhà và nghỉ ngơi sau lớp học, tuy nhiên vẫn có một số người đến nơi Sư Phụ ở và xin Ngài chữa bệnh cho người nhà của họ. Họ đã không nghe theo lời Sư Phụ, trong khi những người khác thì luôn mong Sư Phụ có thể nghỉ ngơi thêm một chút. Hồi đó, chồng tôi đang làm việc ở Thành Đô. Tôi nghĩ tôi có thể tận dụng dịp này để xem xem tôi có thể giúp đỡ được gì không nên tôi đã đến Thành Đô. Ngày hôm đó, Sư Phụ đi bằng tàu hỏa, có nhiều học viên cũng đã đi cùng Sư Phụ từ Trùng Khánh. Lúc đó là cuối tháng 5 và thời tiết rất nóng nực. Những nguời đang giúp đỡ Sư Phụ mang những quyển sách Pháp Luân Công, ai nấy mồ hôi chảy ròng ròng. Hội Khí công điều một chiếc xe taxi đến, Sư Phụ bảo những người mang sách hãy lên taxi. Chồng tôi đã lái xe ô-tô của mình đến cổng ga xe lửa để đón Sư Phụ. Ngay sau khi chồng tôi lái xe ra khỏi chỗ đỗ, thì nhiều xe khác tự nhiên từ đâu xuất hiện làm tắc đoạn đường giao nhau ở trước cửa ga xe lửa. Anh ấy đã rất cố gắng để đưa Sư Phụ trở về chỗ ở một cách nhanh nhất. Cuối cùng thì anh ấy cũng đã thoát ra khỏi được chỗ tắc đường. Cũng do tắc đường mà Sư Phụ đã phải đứng chờ ở trước cửa ga xe lửa hơn 40 phút. Tôi cảm thấy rất buồn vì chuyện này trong nhiều ngày. Sau đó Sư Phụ nói rằng đó là can nhiễu và rằng Sư Phụ đã gặp phải rất nhiều những sự việc can nhiễu như vậy trước kia. Khóa học ở Thành Đô được tổ chức ở một phòng họp của khách sạn. Sư Phụ không bao giờ quảng cáo cho khóa giảng. Có nhiều khóa học khí công khác trong vùng mà mọi người đã không chú ý nhiều lắm. Vào ngày đầu tiên của khóa học, phòng họp đã không kín hết chỗ. Tuy nhiên, số người đã tăng lên bất ngờ sau khi khóa học bắt đầu. Vào buổi cuối cùng, có hơn 800 người đã tham dự lớp học. Hàng ngày chồng tôi lái xe đưa Sư Phụ trở về khách sạn sau buổi giảng. Tôi rất vui là chúng tôi có thể giúp đỡ Sư Phụ một chút. Khi Sư Phụ đi các nơi để giảng Pháp, Ông phải sắp xếp hành trình cho chính mình cũng như đồ ăn và chỗ ở. Sư Phụ phải làm rất nhiều Thành Đô, tôi đã đi đến nhiều nơi với Sư Phụ. Vào ngày đầu tiên chúng tôi đi đến Chùa Văn Thù Viện, đó là một tu viện. Chúng tôi thấy, đi sau xe của chúng tôi có một số xe khác, có một thương gia người Hồng Công cũng đi cùng xe với chúng tôi Ông ấy đã chờ đợi ở Thành Đô khi ông nghe tin khóa học sẽ được tổ chức ở đó. Bởi vì ông ấy khó hiểu tiếng phổ thông khi nghe giảng nên Sư Phụ đã giải thích cho ông ấy trong chuyến đi. Sau khi chúng tôi ra khỏi xe, chúng tôi nhìn thấy bốn vị thần hộ vệ của Phật. Sư Phụ quay lại nói với tôi “Họ đều ở đó trong khi tôi đang giảng”. Tôi nói “Tại sao họ lại trông xấu xí như vậy ạ?” Sư Phụ nói “Họ có nhiều quyền uy lắm”. Hồi đó, các ngôi chùa rất là loạn và đầy cáo và các sinh mệnh tà ác khác. Sư Phụ đã quét sạch bọn chúng khỏi các nơi mà Ông đến và Ông chỉ cần phẩy tay một cái là đủ. Các học viên Phap Luân Đại Pháp xếp chữ Đại Pháp vĩ đại ở núi Nhạc Sơn, tỉnh Tứ Xuyên 1998 ảnh Một vài ngày sau đó, Sư Phụ đi đến núi Thanh Thành. Các trưởng trạm phụ đạo của các thành phố Đại Liên, Quý Châu, Vũ Hán và các hoc viên khác đã đi cùng với Sư Phụ. Trong chuyến đi đó, tôi đột nhiên hiểu ra một câu nói cổ “Đồi không cao cũng không thành vấn đề, bởi vì nếu có thần ở đó thì đã là kỳ diệu rồi.” Với tình trạng sức khỏe như của tôi, tôi cũng vô cùng ngạc nhiên là mình có thể leo lên núi và lại leo xuống. Khi tôi trở về nhà, một người đồng nghiệp của chồng tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy những việc mà tôi đã làm được. Sau khóa học ở Thành Đô, chúng tôi đến núi Nhạc Sơn và Nga My với Sư Phụ. Trong khi chúng tôi đang trong sảnh La Hán trên núi Nhạc Sơn, một học viên chạy đến chỗ Sư Phụ và nói rằng, có một vị Bồ Tát đã rất lúng túng khi nhìn thấy Sư Phụ, và vị Bồ Tát đó gửi lời chào Sư Phụ. Sư Phụ nói “Khi chúng ta rời đi, họ sẽ đi bộ với chúng ta một đoạn đường khá dài.” Tôi rất sốc khi nghe thấy tất cả những điều này bởi vì tất cả những gì tôi có thể thấy là những bức tượng bằng đất nung. Sau khi chúng tôi rời khỏi sảnh, một hòa thượng ở đằng sau chúng tôi nói “Những người này thật là phi thường”. Rõ ràng là ông ấy đã nhìn thấy điều gì đó ở các không gian khác. Núi Nga My quả thật là khác với những nơi khác. Ở Kim Đỉnh, đỉnh cao nhất của núi Nga My, tôi đã lần đầu tiên nhìn được bằng thiên mục của mình. Tôi đi với Sư Phụ một vòng và đã nhìn thấy rất nhiều điều siêu thường. Tôi thấy rằng tâm của tôi rộn lên một chút. Tôi hỏi Sư Phụ “Vậy là những truyền thuyết đều là thật cả?” Sư Phụ trả lời “Các truyền thuyết không phải là tự nhiên mà có.” Hành trình được đi theo Sư Phụ vẫn còn ở phía trước Hành trình đi theo Sự Phụ và nghe Ngài giảng Pháp là một cơ duyên không gì so sánh được trong cuộc đời tôi. Mặc dù mới là một phần của chặng đường, nhưng đã để lại cho tôi những hồi ức đẹp đẽ không thể nào quên về Sư Phụ. Theo Minh Huệ

nguyện theo sư phụ