Chưa từng hết yêu em. Kang Gary. Lãng mạn. Đang cập nhật. 18-10-2022. Chưa từng hết yêu em. 5 lượt thích / 5 lượt đọc. Đọc Truyện.
Nếu như em yêu anh thì chỉ cần anh sống tại nơi đó khỏe mạnh, bình an, để anh biết rằng tình yêu của em không phải là gánh nặng trên đôi vai anh, em chỉ cần thấy anh làđủ. Nếu em yêu anh, ngắm nhìn anh hạnh phúcem sẽ theo đuổi anh theo cách riêng của em. Trích đoạn:
Anh đã từng yêu em nhiều như thế, như dã tràng xe cát giữa biển Đông Cũng chỉ mong một ngày em sẽ đến dẫu điều ước đó mãi mãi là viển vông Rồi khúc nhạc anh viết được vang lên để những cảm xúc cuối cùng được mang tên
Thiên đường từng đến hoàn mĩ đến mức không thể hình dung được, vì thế ở trong bụi trần mãi mãi canh cánh trong lòng, quá khứ sâu sắc như vậy chẳng những làm con người ta khó dứt bỏ, ngược lại còn khao khát tiếp tục kiếm tìm, nhưng mà thứ
Chưa Từng Yêu Em Như Thế - Hồng Cửu ~ Chương 0. Chưa Từng Yêu Em Như Thế. Tác giả: Hồng Cửu. Thể loại: Tiểu Thuyết. Upload bìa: Psithurism Althea. Số chương: 68 - chưa đầy đủ. Phí download: 7 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 1231 / 11.
Quên Như Chưa Từng Yêu Lyrics: Rồi em cũng buông tay, mỏi, mệt / Vì những nỗi muộn phiền ,trong em / Vì anh cứ mang, theo hững hờ / Dù em cố gắng luôn yêu anh
BẠN ĐANG ĐỌC. Lichaeng | Nếu như chưa từng yêu chị General Fiction. Văn án: Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Park Chaeyoung vẫn luôn đinh ninh rằng Lalisa Manoban chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là chị.
Từng yêu và thất tình, còn hơn những người chưa từng yêu. Danh ngôn về cuộc sống Unknown vào 20 Tháng Mười, 2022 20 Tháng Mười, 2022
. Thể loại mẩu chuyện nhỏ, ngọt ngào, đáng yêuRaw Diệp ThầnConvert Yên YênChuyển ngữ Tặc Gia, Sơ Vũ, Hoa Hướng DươngBiên tập Tặc GiaMột câu chuyện tình yêu với những diễn biến nhẹ nhàng, từng bước từng bước đưa độc giả dõi theo một câu chuyện thật chân thật và giản dị của lứa 1 Chưa từng yêu em như tìm trên mạng thuê một anh để về quê ăn Tết, người đến ứng tuyển lại là cậu em khóa dưới của cô. Cô từ chối – em trai à, chị mà mang em về bố mẹ sẽ tưởng chị đầu độc mầm non của tổ quốc đó. Cậu ta lại phủ quyết lời từ chối của cô Tôi hết tiền ăn cơm rồi, chị không đưa tôi về tôi sẽ chết luôn đấy. Cô đành phải dẫn cậu về nhà. Quả nhiên, bố mẹ phản đối Trẻ như thế, con lấy tiền ra lừa nó chứ gì? Cô quanh co đáp, không ngờ cậu ấy lại đứng ra cản lại Là cháu lừa cô ấy, cháu không thiếu tiền, cháu chỉ thích cô ấy mà thôi!Chương 2 Để anh yêu em nhéLần đầu tiên đi cắt tóc ở chỗ anh, anh vẫn là một tay mới vào nghề, cắt tóc cô đến xấu thiên xấu địa. Anh ta xin lỗi mãi, cô nói không sao đâu anh lấy thân chuộc tội là được rồi, mặt anh đỏ rực như lửa cháy. Sau đó cô vẫn luôn đến làm tóc ở cửa tiệm của anh. Mấy năm sau, danh tiếng của anh vang xa, trở thành một thợ làm đầu cao cấp, bao nhiêu người giàu có muốn mời mà không được, chỉ riêng cô, chỉ cần gọi là anh sẽ đến. Cô nói anh không có giá chỉ cả, anh cầm tóc cô mỉm cười Anh lấy thân báo đáp thật 3 Để em đuổi theo anhCô vừa tới công ty đã thích anh, thế là tăng tốc vội vàng theo đuổi, không quan tâm đến ánh mắt mọi người. Hình như có vẻ anh không chịu nổi, chưa bao giờ vui vẻ với cô, cứ bảo đừng phiền tôi mãi. Rốt cục đến một ngày cô nghe nói anh là con trai ông chủ, khi đó mới hiểu được ánh mắt khinh bỉ của mọi người. Cô lùi bước. Nhưng mấy ngày sau anh lại tức giận hầm hầm tới hỏi “Sao không theo đuổi anh nữa? Cô nói cô không muốn người ta nói mình hám giàu. Anh tức tối hất bàn Ông đây có tiền, đâu có phải không cho em được!Chương 4 Nghe nói anh yêu emHọ biết nhau qua xem mắt. Sau khi kết hôn anh vẫn ăn chơi như trước, cô cũng không để ý. Có hôm anh đi tán gái ở hộp đêm với bạn bè, một nhóm nam nam nữ nữ, bị cô và đồng nghiệp bắt gặp. Bạn bè của anh đều đổi sắc, sợ cô biết sẽ nổi điên. Ai ngờ cô chỉ cười hì vỗ vỗ vai anh Cô gái tóc dài kia đẹp lắm, nhưng phải kiềm chế một chút, em đang định có em bé mà. Nói xong, vừa định đi lại bị anh kéo lại Khó lắm anh mới chọn được nơi em hay lui tới để em nhìn thấy, thế mà em còn chẳng thèm 5 Đưa tay cho anhCon gái hỏi cô chuyện ngượng nhất cô từng làm là gì. Cô trả lời lúc học đại học, chị em của mẹ gặp phải một tên thay lòng đổi dạ, mẹ đã lao tới kí túc xá của hắn, dùng hết sở học cả đời để chửi bởi người kia. Nhưng người kia lại không hề biết xấu hổ, mẹ càng chửi hắn càng cười. Mãi đến khi có người gõ cửa vào nói thưa thầy, mẹ mới biết mình chạy nhầm lầu rồi, vào trúng kí túc xá giáo viên, thầy giáo kia vừa mới tốt nghiệp, còn rất trẻ, hóa ra là mẹ mắng sai người. Con gái kinh ngạc hỏi Sau đó thì sao? Cô cười sau đó con chính là con gái của hiệu trưởng trường đấy thôi!Chương 6 Ván cược chung thânNăm ấy anh và bạn bè trong kí túc xá cá cược, nếu theo đuổi được cô mỗi người trong phòng sẽ cho anh mười đồng. Anh mới tận tâm tận lực sắm vai một gã trai chung tình cuồng dại vừa gặp đã yêu cô, diễn rất thật, có lúc thậm chí chính anh còn quên mất đây chỉ là đánh cược. Một tháng sau, cô đồng ý với anh, anh thắng ba mươi đồng. Nhưng bắt đầu từ đó, mỗi ngày anh lại lo lo lắng lắng sợ cô biết được lí do mà anh tiếp cận. Rốt cuộc cũng có một ngày bí mật bị lộ ra, anh hoảng hốt đến đỏ bừng cả mắt, cô lại cười cười Anh nghĩ ba mươi đồng đó là ai đưa?Chương 7 Đơn phương không đơn độcSau khi tốt nghiệp trung học anh ra nước ngoài. Cô thầm thương anh, sau khi anh xuất ngoại lần nào cô cũng tính chính xác khung giờ để giả vờ ngẫu nhiên gặp được anh trên mạng, sau đó thì tán chuyện. Cô vô cùng cẩn thận, sợ anh nhận ra lòng mình sẽ lảng tránh gặp cô. Thái độ của anh vẫn lạnh lùng, vẫn kiệm lời như thế. Trước khi tốt nghiệp đại học, cô cảm thấy rất mệt mỏi, lần cuối cùng nói chuyện với anh, cô nói Em muốn đi xem mắt. Mấy ngày sau anh phong trần mệt mỏi xuất hiện trước mặt cô Em trêu chọc anh suốt bốn năm, lúc anh rung động rồi em lại muốn chạy, anh không đồng 8 Tất cả trong tình yêuHọ quen nhau trong một bữa tiệc, vẻ nho nhã của anh hấp dẫn cô. Người khác đến chúc rượu anh liên tiếp, cô sợ anh không đỡ nổi nên chắn rượu thay anh. Sau đó cứ có tiệc rượu anh lại nói người khác gọi cô, cô nghĩ có lẽ là vì mình chắn rượu cho anh. Có một ngày anh lại uống say, cô không kìm được nhân lúc anh mơ màng mà thổ lộ. Anh chuếnh choáng cười Được, anh nhận em. Lần tiếp nữa cô lại định thay anh chắn rượu, có một người bên cạnh nhìn anh đập bàn Đã thành công rồi mà. Cái đồ ngàn chén không say như cậu muốn giả bộ tới khi nào?Chương 9 Cười với anh một cáiAnh đến công ty thực tập, hướng dẫn anh là một phụ nữ rất lạnh lùng. Anh khó chịu, hét to cô có tin tôi lấy tiền đập chết cô không. Cô nói tin, rồi mở ví tiền ra Đập vào đây này. Anh nổi điên Cô là người kiểu gì đấy hả*? Ở đâu à! Cô liếc nhìn anh Ở chân đấy, có muốn nếm thử không? Hắn tức giận đến nhức cả gan. Không lâu sau thân phận thái tử gia của anh bị lộ. Anh cười gằn nhìn cô Sợ chưa? Cô ngẫm lại, nói Tôi từ chức rồi. Anh hất bàn Tôi không cho! Tôi phải giày vò cô cả đời mới hả giận.*nhân vị danh dự, ý là cô có danh dự hay không thế hả? Theo nghĩa đen lại là vị của người, nên nữ chính đáp lại là vị ở chân 10 Cứ ôm em vậy thôiAnh là cấp trên của cô, là một nhân tài, cô âm thầm ngưỡng mộ. Yêu cầu của anh rất nghiêm khắc, làm gì sai sẽ bị trách mắng nặng nề. Cô gắng chịu, nuốt nước mắt muốn chui luôn xuống đất. Từ đó cô bắt đầu sợ anh. Không lâu sau cô lại nghe được tin, họ nói anh từ chức. Cô hoảng hốt, tương lai của anh ở đây rạng rỡ thế mà. Nhưng mà không dám hỏi. Không ngờ lúc tan làm anh lại chặn trước cô, hỏi Không muốn biết nguyên nhân à? Cô lúng túng hỏi thử, anh cười nói Trong công ty không cho phép mọi người yêu nhau, anh biết em không muốn đi, vì thế anh đi!Chương 11 Đời này anh chỉ thích em thôiNăm ấy cô mười lăm, ba dẫn anh về nhà bảo cô gọi anh là chú. Cô ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú đó, tim thình thịch, hai chữ đó không sao gọi được. Anh đến để mua tranh của ba. Đảo mắt cô đã hai mươi hai, bốn năm qua lúc nào anh cũng đến nhà cô, đến mức tranh của ba cô đã bị anh mua hết, nhưng anh vẫn thường xuyên tới gặp. Cuối cùng có một ngày cô không kìm được hỏi, tại sao anh tới? Trong nhà đã bán tranh hết rồi. Anh mới cười Vì anh muốn biết tại sao em không chịu gọi anh là chú!Chương 12 Em hãy gả cho anhMẹ tái hôn, cô có anh kế. Anh kế nghiêm túc kiệm lời, cô lại bướng bỉnh hay mắc lỗi. Mỗi khi làm sai cô lại bị anh kế phạt không cho ăn cơm. Cô háu ăn là thế, điều cô không nhịn được là không được ăn gì, từ đó về sau, cô đối nghịch với anh kế khắp nơi, đấu nhau mãi, cô lại thấy mừng thầm. Sau khi ba dượng mất, anh tách cô ra khỏi hộ khẩu nhà mình. Lúc cô đang đau lòng không ngớt, đột nhiên anh lại nói một câu Không tách em ra khỏi hộ khẩu, chẳng lẽ em muốn anh cưới em gái của mình.
Dương Ngọc Thái tốt nghiệp khoa thanh nhạc trường Cao đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật TPHCM năm 2001 và được chọn đi lưu diễn ở Nhật. Sau chuyến đi, anh có mặt trong album nhạc quê hương chọn lọc "Đất Khách Quê Người" của hãng đĩa Vafaco, cùng với hai... Xem toàn bộ Dương Ngọc Thái tốt nghiệp khoa thanh nhạc trường Cao đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật TPHCM năm 2001 và được chọn đi lưu diễn ở Nhật. Sau chuyến đi, anh có mặt trong album nhạc quê hương chọn lọc "Đất Khách Quê Người" của hãng đĩa Vafaco, cùng với hai tên tuổi lúc đó là Hương Lan và Vân Khánh. Năm 2003, anh phát hành album "Hương Sắc Miền Nam" và đến năm 2005 thì có album song ca với Hương Lan "Nợ Em Một Khúc Dân Ca" chiếm được tình cảm của công chúng yêu thích dòng nhạc trữ tình dân ca. Từ đó, Dương Ngọc Thái liên tục ra mắt nhiều album, ghi dấu ấn với người hâm mộ qua các ca khúc như "Gọi Đò", "Hờn Trách Con Đò", "Đường Tình Đôi Ngả"… và một chuỗi liveshow mang tên “Một Thoáng Quê Hương” trong sự nghiệp của mình. Rút gọn
Cô tìm trên mạng thuê một anh chàng để về quê ăn Tết, người đến ứng tuyển lại là đàn em khóa dưới của cô. Cô từ chối – em trai à, chị mà mang em về, bố mẹ sẽ tưởng chị đầu độc mầm non của Tổ quốc đó. Cậu ta lại phủi ngay lời từ chối của cô Tôi hết tiền ăn cơm rồi, chị không đưa tôi về tôi sẽ chết luôn đấy. Cô đành phải dẫn cậu ta về nhà. Quả nhiên, bố mẹ phản đối Trẻ như thế, con lấy tiền ra lừa nó chứ gì? Cô đáp quanh co, không ngờ cậu ta lại đứng ra cản lại Là cháu lừa cô ấy, cháu không thiếu tiền, cháu chỉ thích cô ấy mà thôi!Sáng sớm, Thái Hân bị điện thoại của bố mẹ đánh call kiểu vô nhân đạo thế này đã oanh tạc liên tục suốt năm ngày nay, Thái Hân mệt mỏi lim dim mở mắt ra, qua khe hở nhỏ cô nhìn thấy đồng hồ trên bàn chỉ mới năm giờ tự tử luôn khổ sở mò tìm chiếc điện thoại đang gào thét không cách nào chịu nổi, mở máy, đặt ra ngoài, sang một bên rồi chụp gối lên đầu mình. Loa điện thoại vang lên âm thanh vang dội như chuông lớn của mẹ Thái Hân “Thái Tiểu Hân, nếu hôm nay con còn giả vờ ngớ ngẩn nữa thì mẹ và bố sẽ mua vé tàu qua chỗ con ngay đấy nhé! Nói ngay, bao giờ con mới tìm được bạn trai hả?”Mẹ Thái Hân vừa dứt lời, tiếng bố Thái Hân cũng vội vàng nối tiếp, âm lượng còn to hơn cả mẹ cô vừa nãy “Mẹ con nói đâu có sai, giờ cách Tết còn bốn tháng, khoảng thời gian này nhất định con phải tìm bạn trai, đến Tết thì mang về cho bố! Nếu không con cũng đừng về nhà nữa, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ cha con luôn đi! Bố không ngẩng đầu nổi trước mặt các chiến hữu cũ nữa rồi!”Thái Hân hất mạnh gối ra, bực bội phản đối “Ông Thái à, con đã nói rõ rồi mà, con không có bạn trai thì liên quan gì tới việc bố mất thể diện trước mặt chiến hữu chứ?”Bố Thái Hân rít gào “Sao mà không mất mặt được? Con gái nhà ông Vương xấu như thế còn gả đi rồi đó! Con vẫn độc thân, người ta sẽ nghĩ chắc có điểm nào đó con không được hoàn thiện! Nghi ngờ con không hoàn thiện, không phải là đang nghi ngờ bố với mẹ con có thiếu hụt gì à? Nói chung là bố nói cho con biết, Tết này nhất định con phải dẫn bạn trai về đây cho bố, nếu không bố với mẹ con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với con!”Ông Thái bực bội cúp máy, Thái Hận lại sụp đổ nằm dài lên thứ sáu, năm giờ sáng, điện thoại vẫn đúng hẹn đổ thứ bảy, Thái Hân tắt luôn chuông báo. Sáng sớm năm giờ, cô vẫn bị hai vợ chồng ông Thái quấy rầy cho đến thứ tám, thứ chín…Rốt cuộc, sau một tháng morning call đoạt mạng liên tục ấy, Thái Hân ngoan cố đã bị biến thành một Thái Hân hai vành mắt đen thui, khóc lóc than thở với vợ chồng ông Thái “Hôm qua con tìm được bạn trai rồi, Tết sẽ mang về cho bố mẹ ngắm nhìn thỏa thích, thế nên sáng ngày mai đừng gọi cho con nữa.”Ngày hôm sau, rốt cuộc Thái Hân cũng được ngủ ngon lành. Đương nhiên, sau khi tỉnh giấc trong một buổi sáng không có morning call quấy rầy như trước nữa, cô cảm động đến lệ nóng tuôn trào, cảm giác trên thế gian này chuyện hạnh phúc nhất cũng chỉ có thế thôi. Mãi đến tận khi quản lí gọi điện tới hỏi cô vì sao vô duyên vô cớ lại bỏ bê công việc, lúc đó cô mới phát hiện ra, mình đã trễ gần đến một vàng rửa mặt, nhanh chóng đổi đồng phục rồi đi giày cao gót vội vã lao đến bến xe chúc trong buồng xe người đông như mắc cửi, Thái Hân đung đưa theo quán tính cùng đoàn người mỗi lúc phanh xe, vừa lo lắng không biết tiền thưởng tích được sẽ bị trừ bao nhiêu. Nhìn xuyên qua cửa sổ xe buýt, ven đường là tấm biển quảng cáo bằng một bức tranh sơn dầu lớn, tự dưng cô lại thấy hoảng đó, cô cũng có bốn năm cầm bút vẽ, mang một tấm lòng văn nghệ thanh xuân, một ước mơ tươi đẹp, cô nghĩ tương lai sau này rồi mình cũng sẽ có đất dụng võ trong làn thiết kế này thôi. Đáng tiếc cuộc sống hiện thực buộc cô phải nhận ra năng lực có hạn của bản thân, cho dù có yêu thích nhiệt huyết gì đi nữa nhưng nhiêu đó cũng không gánh nổi một phần việc nuôi sống gia đình. Vì sinh tồn, cô chỉ có thể chuyển nghề sang hành chính. Loáng một cái thời gian đã trôi nhanh như vậy, mỗi ngày vật lộn trong đống công việc vặt vãnh văn phòng, cô cũng sắp quên mất mình cũng từng là một thanh niên nghệ Hân cảm khái vô ngần bước vào công đi. Tới xin lỗi quản lí trước rồi lại xử lí một số công việc vụn vặt hằng ngày, đến trước khi tan tầm, chính Thái Hân cũng bị công việc mài mòn đến mức hoàn toàn không nhớ nổi những cảm khái sáng nay, bị công việc dồn nén suốt một ngày, cô chỉ muốn tìm người đi uống cùng một Hân gọi điện cho cô bạn từ bé đến lớn của mình Nhạc Tư Tư, rủ cô ấy cùng đi ăn tối. Lúc ăn cơm, Thái Hân kể lại chuyện bố mẹ bắt mình phải dẫn bạn trai về nhà ăn Tết, lại bùi ngùi không thôi “Cậu nói xem, bố mẹ mình muốn bức chết mình đấy hả? Mình biết đi đâu kiếm con rể mang về cho hai người họ bây giờ?”Nhạc Tư Tư xem thường “Có chút chuyện đó thôi mà cậu phải buồn thế hả? Cùng lắm thì lên mạng thuê một người về ăn Tết là được rồi mà!”Hai mắt Thái Hân sáng lên “Đúng nhỉ, có tiền thì có gì không được! Mình lo lắng làm gì không biết, về nhà rồi lên mạng là được rồi.” Rốt cuộc cô cũng được thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu ăn uống ngấu nghiến như hùm như Tư Tư nhìn cô, nụ cười ánh lên một vẻ đầy hứng thú “Thái Tâm Nhi, mình nói thật, cậu không hẹn hò là vì không có đối tượng, hay là vì còn nhung nhớ Lưu Nhất Sảng thế?”Thái Hân nghẹn một lúc, cô cầm ly nước lên uống ực một cái “Không có mà.”Nhạc Tư Tư cười duyên “Không có mới lạ đấy! Cậu giấu giếm làm gì, chuyện của mình và anh ta đã qua từ tám trăm năm trước rồi, lúc đầu mình không biết cậu thích anh ta thật, nếu không mình cũng không đồng ý. Quan hệ giữa bọn mình là gì chứ? Bạn thân như tay chân, đàn ông như quần áo! Cậu xem, năm đó chỉ vì muốn tung bay ra nước ngoài, không phải bộ áo quần đó đã ném mình ở chỗ này rồi sao?”Thái Hân đặt ly nước xuống rồi lại bưng lên bên miệng “Không phải năm ấy cậu chủ động muốn cởi bộ quần áo này à?” Cô nói xong lại ừng ực uống thêm mấy ngụm nước lớn.“Thái Tâm Nhi, mình biết, cậu cứ căng thẳng là sẽ uống nước…” Nhạc Tư Tư thăm dò hỏi tiếp “Chẳng lẽ cậu vẫn canh cánh chuyện này trong lòng hả?”Thái Hân uống cạn rồi đặt ly nước xuống, lau miệng bật cười “Có gì hay mà canh cánh trong lòng! Mặc dù mình thích anh ta trước nhưng anh ta có quyền lựa chọn thích cậu. Hơn nữa chuyện đã xảy ra lâu thế rồi, còn lôi nó ra làm gì?”Nhạc Tư Tư cũng cười “Đúng thế! Lôi nó ra làm gì? Nào, mình gửi địa chỉ website cho cậu, cậu lên đó tìm xem có tên nào vừa mắt thì thuê về nhà là được”.Thái Hân cũng cười theo “Được”. tối về đến nhà, sau khi đánh răng rửa mặt xong, Thái Hân tắt đèn nằm lên giường, lấy iPad đặt bên gối lên hình thông báo, là trang chủ weibo của một ID tên là Lưu Nhất Sảng. Weibo đầu tiên vừa mới đăng không lâu, kèm theo một bức hình. Thái Hân mở bức ảnh kia ra, chỉ trong nháy mắt, khuôn mặt người đàn ông trong hình được phóng lên cực lớn, anh ấy đang nhìn về phía trước cười sáng Hân nhìn màn ảnh, nhìn khuôn mặt Lưu Nhất Sảng cười tươi với hàm răng trắng sáng chỉnh tề, lòng lại thấy cay cay, đôi mắt anh nhìn ống kính như thể xuyên qua lớp thủy tinh rồi đang nhìn cô vậy. Nhưng mà có lẽ anh vẫn không hề biết, dưới ID ngày ngày like bài viết của anh rốt cuộc là ai. Nghĩ tới câu hỏi mà Nhạc Tư Tư hỏi cô vào buổi tối, Thái Hân thở dài một hơn, tắt màn hình đi, sau đó đặt lại ipad về bên gối, định ngủ luôn. Nhưng lăn qua lăn lại mãi cũng không sao ngủ lại thở dài, có cảm giác gì đó như cam chịu, rồi lại lấy iPad lên, mở weibo Lưu Nhất Sảng ra lần nữa. Xem lướt hết các bài đăng của anh ngày hôm nay, nhìn các bình luận hết một lần, vào xem thử weibo các cô gái để lại bình luận trong blog của anh, mãi đến khi đoán chắc cô gái này không có quan hệ gì đặc biệt với Lưu Nhất Sảng, cô mới chịu thoát ra. Cuối cùng Thái Hân mới like từng bài viết trong weibo của Lưu Nhất hết mấy thứ này xong, rốt cuộc cô mới có cảm giác viên mãn. Đặt ipad xuống mà vẫn không ngủ được, đầu óc lại lãng đãng không biết nghĩ cái gì, không biết từ lúc nào, cô lại bắt đầu hồi tưởng về những năm tháng thanh xuân ngày Nhất Sảng là bạn cùng lớp cấp hai của cô, vừa học giỏi, tốt bụng lại còn đẹp trai, cho nên có rất nhiều bạn học nữ thầm mến nam thần đó, trong đấy có cô. Vì Lưu Nhất Sảng, cô thi đại học cũng muốn điền nguyện vòng vào khoa nghệ thuật thiết kế giống như anh, tiêu hao vô số tế nào não, liều lĩnh suýt chút nữa đã nguy hiểm hi sinh, cô mới thi vào được đại học. Tuổi tác lớn dần lên, tình cảm cô dành cho Lưu Nhất Sảng cũng ngày càng sâu đậm, sâu đậm đến mức không thể nào giấu giếm hơn được nữa phải tỏ tình ngay thôi, khi ấy cô lại bất ngờ phát hiện ra, Lưu Nhất Sảng đã có bạn gái mà người đó lại không phải ai khác, chính là cô bạn đã lớn lên với cô từ nhỏ, cùng cô thi vào một trường đại học – Nhạc Tư cô biết hai người họ đang hẹn hò với nhau, Thái Hân không biết cảm giác của mình khi ấy là thế nào đây nữa. Muốn khóc, nhưng lại không khóc nổi. Sau lần đó, mỗi lần nhìn thấy Lưu Nhất Sảng, cô đều có cảm giác kiểu đó Lưu Nhất Sảng quyết định xuất ngoại, Nhạc Tư Tư muốn ở lại trong nước để chăm sóc cho mẹ, thế là hai người chia tay. Nhạc Tư Tư nhanh chóng có một bạn trai mới, Lưu Nhất Sảng buồn bực rồi tìm Thái Hân đi uống rượu chuyện ta nói với Thái Hân “Không phải anh không muốn ở lại trong nước vì Nhạc Tư Tư, nhưng mà lòng cô ấy quá thoáng. Em xem đi, chẳng bao giờ cô ấy thiếu bạn trai đâu nhỉ!” Anh còn nói với Thái Hân “Nhạc Tư Tư, vì sao cô ấy không thể học tập em một chút, chỉ đối xử tốt với một người mà thôi”.Đêm đó, cuối cùng anh còn nói “Lúc trước, nếu anh quen em thay vì quen cô ấy thì đã tốt hơn rồi”.Bởi vì câu nói đó của anh, không biết đêm đó Thái Hân uống hết bao nhiêu ly nước đó anh cũng ra nước ngoài, thái độ vẫn như gần như xa, thỉnh thoảng gọi vài cuộc điện thoại vượt biển về đây, mối quan hệ đó vừa mờ ám lại vừa không, làm Thái Hân không cách nào dứt tình với người kia mắt cô nhìn chằm chằm nóc nhà đen thui, không hề buồn ngủ. Cô lại cầm iPad lên, mở weibo của Lưu Nhất Sảng, nhìn lại bức ảnh vừa rồi.
Thái Hân không ngờ mình vẫn có thể bình tĩnh đón tiếp vị cố nhân đã chia tay này như thế. Nhạc Tư Tư không còn điên cuồng vừa nói vừa cười như trước nữa, vẻ mặt cô ấy có gì đó bi thương. Cô nói với Thái Hân “Qua nhiều năm như vậy, tôi vừa thương vừa hận cậu, đúng là lãng phí tình cảm quá. Thực ra người tôi nên hận chính là tôi!”Lời sám hối đó lại khiến Thái Hân mềm lòng.“Quên đi”.Nhạc Tư Tư cười cười “Thực ra cậu đúng là một người khiến người ta phải ghét, lúc nào cũng hiền lành rộng lượng, khiến cho tôi càng hẹp hòi đê tiện hơn!”Cô ấy không cười nữa, nói với Thái Hân “Ở cạnh bên cậu bao lâu, tôi chưa từng làm việc gì cho tốt, lần này tôi nghĩ, có lẽ mình nên làm gì đó. Nếu như cậu còn tin tôi thì tôi cho cậu biết, Trương Hách Nhiên vẫn luôn thầm yêu cậu. Đừng ngạc nhiên, cậu vào xem weibo của cậu ta đi, xem xong cậu sẽ hiểu hết thôi. Nhớ nhìn kĩ thời gian, xem từ lúc học đại học ấy”.Nhạc Tư Tư nói ID weibo của Trương Hách Nhiên cho Thái Hân – Chăm chỉ ăn rùa**Thái vừa có nghĩa là rùa, vừa nghĩa là họ Thái, họ của Thái Hân kìm nén nỗi khiếp sợ trong lòng, tìm weibo của Trương Hách Nhiên. Lúc cô vừa mở vào trang chủ, cả cơ thể như run rẩy hết lên. Tìm tới thời điểm khi còn học đại học, mở xem từng bài một.“Chán quá. Ngày nào cũng phải đi tự học, ngày ngày vẽ vẽ vời vời. Ít ra phong cảnh ở lầu hai cũng đẹp”.“Hôm nay dưới lầu có một cụ bà ăn xin, rất nhiều nữ sinh lớp trên đi ngang qua, tất cả mọi người đều cho bà ấy năm đồng, chỉ một người không đưa. Những người khác đều nói với cô gái ấy Thái Hân, cậu lạnh lùng quá đó. Tôi cũng cảm thấy so với các cô gái khác nữ sinh đó đúng là máu lạnh ghê”.“Đàn chị khóa trên tên là Thái Hân đó đúng là kì lạ. Sau đó cô ấy lại xuống lầu, gom một đống quần áo cũ và thức ăn. Cuối cùng cô ấy còn gửi bà thêm một trăm đồng nữa”.“Trời càng lúc càng lạnh, các đàn chị đứng dưới lầu tán gẫu. Ồn ào quá. Các cô đang thảo luận về một người lang thang đối diện, nói trời lạnh thế này, ông ấy thật đáng thương. Cô gái tên Thái Hân đó không phát biểu gì cả. Những nữ sinh kia lại nói cô càng ngày càng máu lạnh quá rồi. Cô ấy đúng là kì lạ”.“Đàn chị tên Thái Hân lại ôm chăn mền ra cho người lang thang nọ, nhân một lúc không người, rất biết điều mà”.“Xem ra bình thường cô ấy hay hờ hững, nhưng khi không có người lại yên lặng cố gắng làm việc thiện, không quan tâm phải trả giá bao nhiêu. Tại sao lại có một người ngốc thế chứ?”“Haha, tìm được weibo của cô ấy rồi. ID là chơi xong thì biế. Tôi cũng đổi tên đây, từ hôm nay trởi đi, là Chăm chỉ ăn “Thái”.Bắt đầu từ đây, Thái Hân nhận ra tên của mình xuất hiện trong các bài viết của Trương Hách Nhiên càng lúc càng nhiều. Dường như cô có thể tưởng tượng ra, một cậu em khóa dưới tuấn tú khôi ngô ngồi trước cửa sổ lầu hai, mỗi ngày đều nhìn ra phía dưới, tìm kiếm bóng dóng của đàn chị tên là Thái Hân giữa đám người đông Hân nước mắt vòng quanh. Cô có tài cán gì đâu, sao lại được người kia chú ý. Chẳng qua chỉ là vì phản ứng của cô chậm hơn người ta nửa blog của cô, từng bài ghi chép đều liên quan đến những lời vui buồn của Lưu Nhất Sảng. Còn trong blog của Trương Hách Nhiên, mỗi bài viết đều liên quan đến vui buồn của cô. Lần theo bút tích của anh, cô có thể cảm nhận được một chàng trai động lòng với cô đàn chị ngu ngốc như thế nào, quan tâm cô ra sao, cảm giác khi biết cô thầm yêu người đầu từ đó, giữa những câu từ có sầu não buồn thương. Thái Hân đọc bài viết của anh, đáy mắt lại cay cay xót xót. Đọc đến bài đăng mới gần đây nhất, không biết từ lúc nào cô đã khóc ngon lành.“Mỗi ngày nhìn thấy cô gái mình yêu like từng bài viết cho người con trai mà cô ấy thầm mến, nếu cô gái ấy là đồ ngốc, thì mình có lẽ là vừa ngốc vừa điên”.“Vì tiếp cận em, tôi định sang công ty thiết kế đối diện để làm việc”.“Giác quan thứ sáu của em mạnh thật, cách một lớp vải dày như thế mà cũng nhận ra tôi đang nhìn em. Nhưng mà em mặc đồ như thế thực sự gợi cảm lắm, tôi thích”.“Lại chê tôi mặt trắng không ra dáng người lớn để không thuê tôi hả?”“Đừng mong thuê được người khác, haha, tôi đã tung Mao chủ tịch ra để đuổi họ đi rồi”.“Cuối cùng em cũng đồng ý thuê tôi rồi hả? Sớm vậy có phải tốt rồi không, phải tiêu nhiều tiền em mới chịu mở lòng”.“Ba mẹ em rất thích tôi, em cũng nhanh theo tôi đi”.“Em lại định đòi lì xì nữa hả? Đó là bác em cho tôi để làm tiền cưới cho em mà, ngốc, cho em mới lạ đấy”.“Thích hắn đến vậy sa? Thích đến mức không cần tự tôn nữa luôn à?”“Tôi đồng ý với em, mai sẽ đến tham gia hôn lễ hắn. Cô có thể đồng ý với tôi không, nhanh quên hắn đi nhé? Quay đầu lại nhìn tôi nhé, được không?”Bắt đầu từ đó, Trương Hách Nhiên không đăng blog Hân nhìn trang chủ của anh, nước mắt nhạt nhòa. Xưa nay cô chưa từng nghĩ, lúc cô đang thầm mến một người, cũng có một người đứng sau lưng thầm thương nhớ lại cô, yên lặng, chân thành và nóng từng nói với anh “Tôi đúng là một người thất bại, thanh xuân của người ta là khắc cốt ghi tâm, còn thanh xuân của tôi lại không người hay biết. Như cậu chẳng hạn, lúc ở trường học cậu oanh oanh liệt liệt như thế đấy, còn tôi chắc chả ai biết đến đâu ấy nhỉ”.Khi đó anh trả lời cô thế nào nhỉ?Đúng rồi, anh nói “Không phải, không như cô nghĩ đâu. Có người nhớ đến cô, chắc chắn là có”.Thái Hân khóc không thành tiếng, cô nghĩ có lẽ kiếp trước mình đã cứu cả hệ ngân hà Hân quyết định đi tìm Trương Hách Nhiên, co vào blog bỏ quan tâm Lưu Nhất Sảng, còn bình luận dưới từng bài viết của Trương Hách Nhiên. Cô tìn là dù Trương Hách Nhiên không đăng gì cả, nhưng nhất định anh ấy sẽ xem, thấy cô nhắn lại, thấy được quyết tâm muốn theo đuổi một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới của cuộc đến cuối tuần tuần sau, Thái Hân cũng đợi được Trương Hách Nhiên đăng một bài viết mới! Thời gian đăng tải là “vừa xong”, Trương Hách Nhiên đăng một tấm hình, chụp cảnh trên ngọn núi. Thái Hân kích động nhìn qua, thấy Trương Hách Nhiên đang đứng bên cạnh một tảng đá dựng đứng viết ba chữ lớn “Ngũ đài sơn”.Thái Hân vội vàng nhắn lại ngay “Trước Hách Nhiên, anh đứng đợi em ở trên đỉnh Ngũ Đài Sơn nhé, em đến gặp anh! Cô vội vã ra ngoài, thuê xe chạy thẳng đến sân bay, trên đường đi còn tranh thủ gọi điện đặt vé máy bay đến Ngũ đài sân bay, cô tới bàn đăng kí, rồi vò đầu bứt tai chờ đến chỗ cần đến. Máy bay vừa hạ xuống, cô lại chạy thẳng đến Ngũ đài sơn. Hổn hà hổn hển bò lên bò lên, rốt cuộc cô cũng sống sót bò lên đến đỉnh núi, bò đến mỏm đá viết ba chữ lớn “Ngũ đài sơn”. Nhưng mà bốn bề trống trải, Trương Hách Nhiên đâu rồi?Thái Hân vội lấy điện thoại ra xem lại bức hình mà Trương Hách Nhiên đăng, sau đó cô mới phát hiện hóa ra từ khi xuống máy bay đến giờ quên không khởi động thoại vừa mở đã chuông đã vội vang lên, là Trương Hách Nhiên!Cuộc gọi kết nối, Thái Hân nói to “Trương Hách Nhiên à, anh đang ở đâu đấy? Anh đừng nấp nữa, mau ra đây! Em tới tìm anh mà!”Mãi một lúc mới vang lên giọng nói của Trương Hách Nhiên “Nếu em có thể chờ anh ba tiếng, anh sẽ ra gặp em!”Thái Hân trả lời vô cùng kiên đinh “Được! Em chờ anh!” Trương Hách Nhiên nhìn thấy tin nhắn Thái Hân gửi cho mình, lòng anh hoảng hốt, chấn động và rung cảm. Thiếu chút nữa anh đã bấm máy ngay, nhưng mà nghĩ lại thời gian mình từng bị cô giày vò như thế, anh lại cắn răng nhịn xuống. Anh quyết định anh phải nhịn Thái Hân, để cô kìm nén đếm thâm tình hơn nữa, khi ấy anh mới nhảy ra ăn hết trái tim cô*.*Từ nguyên gốc là Thái Tâm, nghĩa là rau cải, nhưng cũng có thể hiểu là trái tim của Thái Hân. Nhạc Tư Tư cũng hay gọi Thái Hân là Thái Tâm Nhi, rau cải ngày anh lại ngắm nghía những tin mà cô gửi, Trương Hách Nhiên sung sướng lạ kì. Tình yêu thầm kín bao lâu hình như bây giờ lại được người kia dần dần đáp có điều mấy ngày gần đây, anh cảm giác Thái Hân đã bị mình làm xao động bất an. Thế là anh quyết định ném cho cô một viên thuốc an thần, đăng bức hình lên blog, để cô chạy theo. Ai mà ngờ sau khi đăng hình xong điện thoại anh lại không có tín hiệu. Chờ xuống núi rồi, có tín hiệu lại, anh mới nhìn thấy tin nhắn Thái Hân gửi cho dung cô viết càng khiến anh kinh hồn biến sắc, cô nói cô muốn tới Ngũ đài sơn gặp hôi lạnh đổ xuống. Anh có ở Ngũ đài sơn gì đó đâu, rõ ràng anh đang ở địa điểm du lịch mới xây ở ngoại thành mà… Ngũ Nhất Sơn! Lúc anh lên núi chụp hình còn cảm thấy cách quảng bá này đúng là quá buồn cười, còn làm bia như ở Ngũ đài sơn nữa chứ, giờ anh mới thấy có gì hay mà cười đùa đâu chứ! Anh vẫn ôm hi vọng, bắt đầu gọi điện thoại cho Thái Hân, nhưng di động của cô lại tắt Hách Nhiên tuyệt vọng, xem ra cô bay tới Ngũ đài sơn thật rồi. Trương Hách Nhiên vội vàng thuê xe chạy thẳng đến sân bay, trên đường vẫn không ngừng gọi điện cho Thái Hân như thế. Tắt máy, tắt máy, vẫn tắt máy. Đến lúc đăng kí xong, ơn trời là cuối cùng cũng liên lạc nghe được chị cả ngốc đầu dây hét lên với mình là “Trương Hách Nhiên à, anh ở đâu đấy? Anh đừng nấp nữa, mau ra đây đi! Em tới tìm anh mà!”Tiếng của cô xen lẫn giữa gió núi, khiến anh vừa bực mình lại vừa cảm động. Sao lại có một cô gái qua loa ngốc nghếch thế này đây!Anh nghiến răng nghiến lợi đáp lại cô “Nếu em có thể chờ ba tiếng, anh sẽ ra gặp em”.Anh còn tưởng cô sẽ cứng đầu giãy giụa thêm một lúc, hỏi cho được tại sao, ai ngờ cô lại đồng ý quả quyết như thế “Được, em chờ anh”.Chỉ năm chữ đó, anh lại đánh mất trái tim tắt điện thoại, bước vội lên máy ba tiếng, rốt cuộc Thái Hân cũng đợi được Trương Hách Nhiên xuất hiện trên đỉnh núi. Cô phấn khích vô cùng, lao tới kéo lấy Trương Hách Nhiên rồi nói “Anh độc ác quá đi! Bắt em chờ ba tiếng anh mới chịu ra ngoài! Có ai thầm mến nhiều năm lại nhẫn tâm làm như thế được không?”Trương Hách Nhiên nhìn cô, lấy điện thoại ra đưa, vừa thở dốc vừa cắn răng nghiến lợi hỏi “Chị cả à, em nói xem con mắt nào của em nhìn ra hình này là ở Ngũ Đài Sơn thế hả?”Thái Hân cầm lấy ảnh nhìn nhìn, nhìn này nhìn, nhìn à nhìn, rốt cuộc cũng nhìn ra…. “Em thấy thế mà! Không lẽ đây là ngọn núi Ngũ Nhất Sơn ở ngoại thành đấy à? Em chưa đi bao giờ nhưng trên báo cũng từng thấy tin…”Thái Hân để điện thoại xuống, nhìn Trương Hách Nhiên chần chừ mới hỏi “Vậy anh… anh chạy từ Ngũ Nhất Sơn đến đây à?”Trương Hách Nhiên tức giận nhìn cô “Em đừng nói nhảm nữa! Trả tiền máy bay đây cho anh!”Thái Hân phì cười “Không có tiền!”Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt “Thế thì hết cách rồi, em chỉ có thể lấy thân báo đáp mà thôi”.Thái Hân tựa vào lòng anh mỉm cười, đưa hai tay lên ôm quanh hông người mắt lại đến Tết Hân hỏi Trương Hách Nhiên “Năm nay em thuê anh về nhà nhé, báo giá bao nhiêu tiền đây?”Trương Hách Nhiên cười khẽ đáp lại cô “Năm nay anh sẽ đưa lại tiền”.Anh lấy thẻ lương trong túi ra, đặt vào tay Thái Hân, giao nó lại cho cô.
Thể loại mẩu chuyện nhỏ, ngọt ngào, đáng yêuRaw Diệp ThầnConvert Yên YênChuyển ngữ Tặc Gia, Sơ Vũ, Hoa Hướng DươngBiên tập Tặc GiaMột câu chuyện tình yêu với những diễn biến nhẹ nhàng, từng bước từng bước đưa độc giả dõi theo một câu chuyện thật chân thật và giản... dị của lứa 1 Chưa từng yêu em như tìm trên mạng thuê một anh để về quê ăn Tết, người đến ứng tuyển lại là cậu em khóa dưới của cô. Cô từ chối – em trai à, chị mà mang em về bố mẹ sẽ tưởng chị đầu độc mầm non của tổ quốc đó. Cậu ta lại phủ quyết lời từ chối của cô Tôi hết tiền ăn cơm rồi, chị không đưa tôi về tôi sẽ chết luôn đấy. Cô đành phải dẫn cậu về nhà. Quả nhiên, bố mẹ phản đối Trẻ như thế, con lấy tiền ra lừa nó chứ gì? Cô quanh co đáp, không ngờ cậu ấy lại đứng ra cản lại Là cháu lừa cô ấy, cháu không thiếu tiền, cháu chỉ thích cô ấy mà thôi!Chương 2 Để anh yêu em nhéLần đầu tiên đi cắt tóc ở chỗ anh, anh vẫn là một tay mới vào nghề, cắt tóc cô đến xấu thiên xấu địa. Anh ta xin lỗi mãi, cô nói không sao đâu anh lấy thân chuộc tội là được rồi, mặt anh đỏ rực như lửa cháy. Sau đó cô vẫn luôn đến làm tóc ở cửa tiệm của anh. Mấy năm sau, danh tiếng của anh vang xa, trở thành một thợ làm đầu cao cấp, bao nhiêu người giàu có muốn mời mà không được, chỉ riêng cô, chỉ cần gọi là anh sẽ đến. Cô nói anh không có giá chỉ cả, anh cầm tóc cô mỉm cười Anh lấy thân báo đáp thật 3 Để em đuổi theo anhCô vừa tới công ty đã thích anh, thế là tăng tốc vội vàng theo đuổi, không quan tâm đến ánh mắt mọi người. Hình như có vẻ anh không chịu nổi, chưa bao giờ vui vẻ với cô, cứ bảo đừng phiền tôi mãi. Rốt cục đến một ngày cô nghe nói anh là con trai ông chủ, khi đó mới hiểu được ánh mắt khinh bỉ của mọi người. Cô lùi bước. Nhưng mấy ngày sau anh lại tức giận hầm hầm tới hỏi “Sao không theo đuổi anh nữa? Cô nói cô không muốn người ta nói mình hám giàu. Anh tức tối hất bàn Ông đây có tiền, đâu có phải không cho em được!Chương 4 Nghe nói anh yêu emHọ biết nhau qua xem mắt. Sau khi kết hôn anh vẫn ăn chơi như trước, cô cũng không để ý. Có hôm anh đi tán gái ở hộp đêm với bạn bè, một nhóm nam nam nữ nữ, bị cô và đồng nghiệp bắt gặp. Bạn bè của anh đều đổi sắc, sợ cô biết sẽ nổi điên. Ai ngờ cô chỉ cười hì vỗ vỗ vai anh Cô gái tóc dài kia đẹp lắm, nhưng phải kiềm chế một chút, em đang định có em bé mà. Nói xong, vừa định đi lại bị anh kéo lại Khó lắm anh mới chọn được nơi em hay lui tới để em nhìn thấy, thế mà em còn chẳng thèm 5 Đưa tay cho anhCon gái hỏi cô chuyện ngượng nhất cô từng làm là gì. Cô trả lời lúc học đại học, chị em của mẹ gặp phải một tên thay lòng đổi dạ, mẹ đã lao tới kí túc xá của hắn, dùng hết sở học cả đời để chửi bởi người kia. Nhưng người kia lại không hề biết xấu hổ, mẹ càng chửi hắn càng cười. Mãi đến khi có người gõ cửa vào nói thưa thầy, mẹ mới biết mình chạy nhầm lầu rồi, vào trúng kí túc xá giáo viên, thầy giáo kia vừa mới tốt nghiệp, còn rất trẻ, hóa ra là mẹ mắng sai người. Con gái kinh ngạc hỏi Sau đó thì sao? Cô cười sau đó con chính là con gái của hiệu trưởng trường đấy thôi!Chương 6 Ván cược chung thânNăm ấy anh và bạn bè trong kí túc xá cá cược, nếu theo đuổi được cô mỗi người trong phòng sẽ cho anh mười đồng. Anh mới tận tâm tận lực sắm vai một gã trai chung tình cuồng dại vừa gặp đã yêu cô, diễn rất thật, có lúc thậm chí chính anh còn quên mất đây chỉ là đánh cược. Một tháng sau, cô đồng ý với anh, anh thắng ba mươi đồng. Nhưng bắt đầu từ đó, mỗi ngày anh lại lo lo lắng lắng sợ cô biết được lí do mà anh tiếp cận. Rốt cuộc cũng có một ngày bí mật bị lộ ra, anh hoảng hốt đến đỏ bừng cả mắt, cô lại cười cười Anh nghĩ ba mươi đồng đó là ai đưa?Chương 7 Đơn phương không đơn độcSau khi tốt nghiệp trung học anh ra nước ngoài. Cô thầm thương anh, sau khi anh xuất ngoại lần nào cô cũng tính chính xác khung giờ để giả vờ ngẫu nhiên gặp được anh trên mạng, sau đó thì tán chuyện. Cô vô cùng cẩn thận, sợ anh nhận ra lòng mình sẽ lảng tránh gặp cô. Thái độ của anh vẫn lạnh lùng, vẫn kiệm lời như thế. Trước khi tốt nghiệp đại học, cô cảm thấy rất mệt mỏi, lần cuối cùng nói chuyện với anh, cô nói Em muốn đi xem mắt. Mấy ngày sau anh phong trần mệt mỏi xuất hiện trước mặt cô Em trêu chọc anh suốt bốn năm, lúc anh rung động rồi em lại muốn chạy, anh không đồng 8 Tất cả trong tình yêuHọ quen nhau trong một bữa tiệc, vẻ nho nhã của anh hấp dẫn cô. Người khác đến chúc rượu anh liên tiếp, cô sợ anh không đỡ nổi nên chắn rượu thay anh. Sau đó cứ có tiệc rượu anh lại nói người khác gọi cô, cô nghĩ có lẽ là vì mình chắn rượu cho anh. Có một ngày anh lại uống say, cô không kìm được nhân lúc anh mơ màng mà thổ lộ. Anh chuếnh choáng cười Được, anh nhận em. Lần tiếp nữa cô lại định thay anh chắn rượu, có một người bên cạnh nhìn anh đập bàn Đã thành công rồi mà. Cái đồ ngàn chén không say như cậu muốn giả bộ tới khi nào?Chương 9 Cười với anh một cáiAnh đến công ty thực tập, hướng dẫn anh là một phụ nữ rất lạnh lùng. Anh khó chịu, hét to cô có tin tôi lấy tiền đập chết cô không. Cô nói tin, rồi mở ví tiền ra Đập vào đây này. Anh nổi điên Cô là người kiểu gì đấy hả*? Ở đâu à! Cô liếc nhìn anh Ở chân đấy, có muốn nếm thử không? Hắn tức giận đến nhức cả gan. Không lâu sau thân phận thái tử gia của anh bị lộ. Anh cười gằn nhìn cô Sợ chưa? Cô ngẫm lại, nói Tôi từ chức rồi. Anh hất bàn Tôi không cho! Tôi phải giày vò cô cả đời mới hả giận.*nhân vị danh dự, ý là cô có danh dự hay không thế hả? Theo nghĩa đen lại là vị của người, nên nữ chính đáp lại là vị ở chân 10 Cứ ôm em vậy thôiAnh là cấp trên của cô, là một nhân tài, cô âm thầm ngưỡng mộ. Yêu cầu của anh rất nghiêm khắc, làm gì sai sẽ bị trách mắng nặng nề. Cô gắng chịu, nuốt nước mắt muốn chui luôn xuống đất. Từ đó cô bắt đầu sợ anh. Không lâu sau cô lại nghe được tin, họ nói anh từ chức. Cô hoảng hốt, tương lai của anh ở đây rạng rỡ thế mà. Nhưng mà không dám hỏi. Không ngờ lúc tan làm anh lại chặn trước cô, hỏi Không muốn biết nguyên nhân à? Cô lúng túng hỏi thử, anh cười nói Trong công ty không cho phép mọi người yêu nhau, anh biết em không muốn đi, vì thế anh đi!Chương 11 Đời này anh chỉ thích em thôiNăm ấy cô mười lăm, ba dẫn anh về nhà bảo cô gọi anh là chú. Cô ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú đó, tim thình thịch, hai chữ đó không sao gọi được. Anh đến để mua tranh của ba. Đảo mắt cô đã hai mươi hai, bốn năm qua lúc nào anh cũng đến nhà cô, đến mức tranh của ba cô đã bị anh mua hết, nhưng anh vẫn thường xuyên tới gặp. Cuối cùng có một ngày cô không kìm được hỏi, tại sao anh tới? Trong nhà đã bán tranh hết rồi. Anh mới cười Vì anh muốn biết tại sao em không chịu gọi anh là chú!Chương 12 Em hãy gả cho anhMẹ tái hôn, cô có anh kế. Anh kế nghiêm túc kiệm lời, cô lại bướng bỉnh hay mắc lỗi. Mỗi khi làm sai cô lại bị anh kế phạt không cho ăn cơm. Cô háu ăn là thế, điều cô không nhịn được là không được ăn gì, từ đó về sau, cô đối nghịch với anh kế khắp nơi, đấu nhau mãi, cô lại thấy mừng thầm. Sau khi ba dượng mất, anh tách cô ra khỏi hộ khẩu nhà mình. Lúc cô đang đau lòng không ngớt, đột nhiên anh lại nói một câu Không tách em ra khỏi hộ khẩu, chẳng lẽ em muốn anh cưới em gái của mình.
chưa từng yêu em như thế