Trước đây, Angelina đã trải qua 3 cuộc hôn nhân, và theo một nguồn tin: "Cô ấy nghĩ rằng đã tìm được người tuyệt vời ở lần thứ 4 này". Dù vẫn chưa tìm ra danh tính của người đàn ông bí mật kia nhưng với những lý do dưới đây, người hâm mộ tin chắc rằng ngày Tình anh sớm muộn gì cũng đưa vào tăm tối. Đời anh sớm muộn gì, đời em sớm muộn gì. Tình ta sớm muộn gì cũng hấp hối. Rót cho đầy hồn nhau, đắp cho đầy đời nhau. Những men nồng tình sâu rã rời. Thôi cũng đành như chiếc que diêm một lần lóe lên. Thắp đời em sáng Triết lý của ông tổ ngành PR Ivy Lee: "Hãy nói sự thật, vì sớm muộn gì công chúng cũng sẽ biết" 19/11/2015 09:30 AM | Thương hiệu. Quan điểm của Lee được đánh giá cao bởi phong cách thẳng thắn, khác biệt hoàn toàn với những người trong ngành cùng thời và cả sau này Khi tôi 10 tuổi, chú (em trai bố) ly hôn vợ, bà nội sợ mẹ cũng đòi ly hôn nên đối xử với mẹ đỡ khắt khe hơn. Sau đó, vì lớn tuổi nên bà chuyển cửa hàng cho mẹ tôi quản lý, cuộc sống của mẹ lúc đó mới dễ chịu. Bố tôi được bà chiều từ nhỏ, lại rất sợ bà Truyện Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi - Chương 262 với tiêu đề 'Sớm muộn gì cũng chết trong tay em' Hiện menu doc truyen. "Sớm muộn gì anh cũng sẽ chết trong tay em!" Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn Du Ân mà nói lời này, sau đó bất đắc dĩ phải thả cô đi. Con người ta sớm muộn gì cũng nhận thấy rằng chính họ là người làm vườn cho tâm hồn và là đạo diễn cho cuộc đời họ. (Giêm A-len) Hãy trình bày suy nghĩ của anh (chị) về câu. nói trên. Mình nghĩ trên đời này gặp nhau, đến bên nhau còn tùy thuộc vào chữ duyên. Nếu mình và Hương Giang có duyên thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại nhau. Một số ý kiến trên mạng còn gọi bạn là bad boy ngông nghênh thì bạn cảm thấy thế nào? Cằm quá vuông lại thuộc dạng hơi máy móc, không biết cách lý giải, khoan dung người khác. Người có đường nét hàm dưới và cằm hơi tròn đầy, nhu hòa thì dễ tạo cảm giác thân thiết, biết đối xử tốt với mọi người và sẵn lòng giúp đỡ người khác. Ở bên những người như vậy, bạn sẽ thấy thật thoải mái, nhẹ nhõm. Thứ 5. D.ái tai dày . Hạ Hạm biết chuyện gì tên khốn này cũng có thể làm. Cô không muốn bị anh hôn trước mặt nhiều người như vậy, nên không giãy giụa nữa, chỉ quay mặt sang một bên thể hiện sự bất mãn của Mặc Nhiễm đặt cô trên ghế nằm ở bãi cát, sau đó liền rời đi, nhưng lại không nói đi đâu. Lúc anh trở lại, hai tay cầm hai cốc nước hoa quả, sau đó lấy từ trong túi quần ra một lọ kem chống nắng, ném trên người Hạm nhìn cốc nước trái cây và lọ kem chống nắng, cuối cùng vẫn không tình nguyện nói một tiếng cảm Mặc Nhiễm không trả lời mà chỉ hừ khẽ một lẽ do vừa rồi quá kích thích nên lúc này được thư giãn, Hạ Hạm cảm thấy vô cùng thích thú. Cô yên lặng liếc nhìn Hàn Mặc Nhiễm, liền thấy anh đang cầm một quả bóng màu đỏ, vẫy tay với một cô bé đứng cách đó không lẽ quả bóng kia là của cô bé, không cẩn thận lăn đến đây, bị Hàn Mặc Nhiễm nhặt được. Cô bé hơi ngại ngùng, mút ngón tay nhỏ nhìn Hàn mặc Nhiễm, nhưng không động Mặc Nhiễm quơ quơ quả bóng, dùng tiếng anh hỏi cô bé “Không muốn?”Cuối cùng, khát vọng với đồ chơi còn cao hơn cả ngại ngùng, cô bé từ từ đi về phía anh, quơ quơ ngón tay mập mạp “Hi.”“Hi.”“Cái này là của cháu.”Hàn Mặc Nhiễm đưa bóng cho cô bé, cô bé liền nói với anh “Cảm ơn.” Sau đó, cô bé đi dến bên cạnh Hàn Mặc Nhiễm, đem khuôn mặt nhỏ dán vào mặt anh, hành động cảm ơn rất đúng khi cô bé ôm bóng chạy đi, Hàn Mặc Nhiễm mỉm cười xoa đầu cô mắt của Hàn Mặc Nhiễm dõi theo bóng lưng cô bé. Hạ Hạm nhìn biểu cảm này của anh thì rất ngạc nhiên, bởi vì Hàn Mặc Nhiễm trong ấn tượng của cô chưa bao giờ cười tran chứa yêu thương như không ngờ Hàn Mặc Nhiễm lại có kiên nhẫn với trẻ con như thế, bởi vì phần lớn những người đàn ông có địa vị như anh đều cảm thấy trẻ con rất đáng khiến cô không ngờ là anh lại thốt lên một như đang nói một mình, nụ cười trên mặt bỗng trở nên buồn vô cớ “Nếu như đứa bé kia vẫn còn thì chắc bây giờ cũng lớn như vậy rồi.”Câu nói này như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tim Hạ Hạm, khiến cô đau nhói, lông mày vô thức nhíu chặt khi phá thai, cô nhanh chóng vùi đầu vào công việc nên không cảm thấy mất mát hay tiếc nuối nhiều. Nhưng bây giờ, khi nghe câu nói này, cô bỗng cảm thấy áy náy vì chuyện đã làm trước người ở lại đây một lúc, sau đó trở về. Buổi chiều, Hàn Mặc Nhiễm muốn đi bơi. Anh không bơi ở bể bơi phía sau, mà đi ra bờ biển. Anh nói đã đến khu du lịch mà chỉ bơi ở bể bơi thì rất vô vị, đi ra biển bơi mới thoải lướt sóng, Hạ Hạm đã bị làm cho kinh sợ nên bây giờ chẳng muốn đi đâu nằm trên giường, lấy điện thoại ra xem tin tức. Hàn Mặc Nhiễm hành động rất nhanh, tư liệu đen tối của người mẫu nhỏ kia đã được tung lên. Quả nhiên, tin tức này vừa được tung ra, chiều hướng liền thay đổi.“Xem ra người mẫu này là một người thích nói dối, tôi nghĩ cô ta không đáng tin lắm.”“Tôi đã nói rồi, chắc chắn là có người bày trò. Mọi người nghĩ xem, liệu đây có phải là một âm mưu không?”“Dám tung tin đồn nhảm về người ta, bảo sao không có con.”Dù người mẫu kia đã được cứu sống, nhưng phải truyền không ít dịch, đứa bé kia cũng không giữ được. Vì vậy, cô ta còn cố tình đăng video khóc lóc bên giường bệnh để mọi người đồng tình. Vốn là muốn khuấy đảo dư luận, nhưng không nhờ tài liệu xấu của mình liên tục được đăng tải, video khóc lóc cô ta đăng lên cũng chỉ như muốn lăng xê mà Hạm tắt tin tức đi, gọi cho Lý Mỹ Tầm hỏi thăm một chút về tình hình công ty. Tất cả bên Hạ Cảnh đều bình thường, cũng không thấy anh ta có tiếp xúc với người đáng nghi Hạm gật đầu, đột nhiên cô nghĩ đến gì đó, liền hỏi “Còn bên một mét sáu bảy?”“Bên kia cũng rất bình thường. À đúng rồi, tôi nghe nói hiện giờ một mét sáu bảy đang bắt đầu bàn chuyện thu mua công ty Đức đó.”Lại bàn chuyện thu mua? Lúc trước, chuyện thu mua Ốc Phái đã bị tổng công ty bác bỏ, bởi vì thu mua gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng bây giờ lại được đưa ra một lần nữa, xem ra một mét sáu bảy này cũng rất có bản Hạm muốn điều tra xem rốt cuộc một mét sáu bảy này có lai lịch như thế nào. Nhưng quan hệ của cô không đủ. Hạ Hạm nghĩ đến Hàn Mặc Nhiễm, anh có thể tìm ra tư liệu đen của người mẫu kia nhanh như vậy, có lẽ quan hệ của anh phong phú hơn nhiều, có lẽ anh sẽ giúp một Hạm xem đồng hồ, đã sáu giờ chiều, nhưng Hàn Mặc Nhiễm vẫn chưa đi bơi về. Hạ Hạm ở khách sạn cũng không có việc gì làm, liền định đi tìm vạng tối, ánh trời chiều nhuộm hồng mặt biển. Sóng biển dập dờn, giống như bị mặt trời đun sôi. Mặc biển vô tận vùng vẫy dâng lên không có gì ngăn trở được, khiến Hàn Mặc Nhiễm say mê, nhất thời quên mất thời trời dần tối, bờ biển không còn bóng người. Hàn Mặc Nhiễm nghe thấy thoáng có tiếng người kêu cứu. Anh đeo kính bảo hộ thăm dò trong nước, quả nhiên cách đó không xa có người đang vùng Mặc Nhiễm vội vàng bơi tới. Người bị đuối nước là một cô gái rất gầy. Anh nhẹ nhàng túm lấy cô ta, không bao lâu liền bơi đến bên bờ. Hàn Mặc Nhiễm đặt cô ta xuống. Cô ta nhất thời không đứng vững, anh vô thức giúp đỡ một chút. Cơ thể cô ta dựa vào cánh tay anh, Hàn Mặc Nhiễm liền nhíu mày.“Cô không sao chứ?”Cô gái đứng vững mới ngẩng đầu lên nhìn, thấy là anh thì hơi sững người, mặt mũi ngập tràn kinh hỉ “Hàn tiên sinh, lại là anh, anh lại cứu em một lần nữa rồi.”“Cô biết tôi?”Khóe miệng Giang Y Viện hơi mấp máy “Em… Lần trước chúng ta đã gặp nhau ở buổi tiệc từ thiện, anh quên rồi sao?”Tiệc từ thiện? Hàn Mặc Nhiễm nghĩ đến gì đó, ánh mắt liền tối sầm. Ngày đó, trong đầu anh đều là chuyện khác, sao nhớ được đã gặp ai?“Xin lỗi, hôm đó hơi vội, không nhớ rõ.”Hàn Mặc Nhiễm nói xong liền bước đi. Giang Y Viện vội vàng đuổi theo “Hàn tiên sinh, khi chúng ta gặp nhau trong buổi tiệc từ thiện đó, em đã nói với anh, ba năm trước anh đã cứu em một lần.”Hàn Mặc Nhiễm dừng chân, cúi đầu nhìn cô gái trước mặt “Ba năm trước?” Anh đưa mắt quan sát khuôn mặt cô ta, nhưng thực sự không thể nhớ ra trí nhớ của Hàn Mặc Nhiễm vẫn rất tốt. Những người đã từng hợp tác với anh, hay có liên quan đến sự nghiệp của anh, anh nhìn một chút là đều có thể nhớ rõ. Nhưng đối với những vị khách qua đường, anh chẳng có tâm tư đi nên, anh thực sự không nhớ ra ba năm trước đã gặp cô ta ở đâu, càng không nhớ nổi đã giúp cô ta chuyện gì.“Hàn tiên sinh đã cứu em hai lần, đại ân đại đức của anh, đời này em sẽ không bao giờ quên.”Hàn Mặc Nhiễm nói “Tiện tay mà thôi, không phải để trong lòng.”Hàn Mặc Nhiễm nói xong lại muốn đi tiếp, Giang Y Viện vội vàng đi lên trước cản lại, lông mày Hàn Mặc Nhiễm vô thức nhíu lại. Giang Y Viện thấy anh tỏ ra khó chịu, liền hạ giọng mềm nhũn, cẩn thận nói “Em không có ý gì. Mặc dù chuyện này với Hàn tiên sinh chỉ là tiện tay, nhưng đối với em mà nói lại là chuyện lớn liên quan đến tính mạng. Vậy nên… em nguyện dốc hết tất cả để bày tỏ lòng biết ơn của em.”“Không cần.”Cô ta lùi lại một bước, cầu xin việc khác “Như vậy đi, Hàn tiên sinh có thể cho phép em mời anh một bữa cơm được không?”Hàn Mặc Nhiễm nói “Cô đã biết tôi, vậy hẳn phải biết tôi đã kết hôn rồi. Tôi là một người đàn ông đã kết hôn, thật sự không tiện ăn cơm với người phụ nữ khác, hiểu không?”“Em biết, nhưng em chỉ muốn mời một bữa cơm mà thôi, em nghĩ Hàn phu nhân cũng sẽ không để ý.”Không biết câu nói này đã chạm đến điều gì, sắc mặt Hàn Mặc Nhiễm bỗng trở nên lạnh lùng “Vợ tôi không để ý, nhưng tôi để ý.”“…”Hàn Mặc Nhiễm rời đi. Có lẽ Giang Y Viện cũng nhìn thấy sự lạnh nhạt của anh, lần này không đuổi theo nữa, càng quấn chặt thì sẽ càng làm anh chán ghét mà thôi. Kế hoạch lần này và tiếp theo của cô ta là ngẫu nhiên gặp Hạm lái xe đến bên bờ biển, đúng lúc nhìn thấy hai người đang ôm kia buông nhau ra, sau đó một trước một sau đi ra khỏi bờ biển, vừa đi vừa nghỉ một lúc, không biết đang nói chiều chiếu rọi, bóng hai người đó kéo dài trên bờ cát. Trên bờ biển tĩnh mịch chỉ có hai người ở cùng nhau, trông rất lãng mạn và đẹp đẽ, ngay cả Hạ Hạm cũng không đành lòng xen vào, phá vỡ sự đẹp đẽ trách lại muốn đi đến bãi biển bơi, còn nói bể bơi ở khách sạn có thêm nhiều chất hóa học nên bơi khó chịu, thì ra là cố tình kiếm cớ để ra ngoài hẹn hò với tình nhân bé Hạm nhớ đến lần trước, Giang Y Viện nói với cô, cô ta tự tin rằng Hàn Mặc Nhiễm sẽ tiếp nhận cô ta, cho nên cô ta thật sự làm được rồi? Xem ra cô đã coi thường cô ta và Hàn Mặc Nhiễm đến Barcelona, đúng lúc Giang Y Viện cũng ở Barcelona, cô không tin đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Là Hàn Mặc Nhiễm đưa cô ta tới sao? Đưa vợ tới còn không đủ, lại còn muốn đưa cả tình nhân nhỏ tới?Hạ Hạm lái xe về khách sạn trước. Trước khi về, cô còn ghé qua tiệm thuốc mua một hộp thuốc. Cách hôm qua đã một ngày, không biết bây giờ thuốc tránh thai khẩn cấp bảy mươi hai giờ này có còn tác dụng hay khi về nhà, Hạ Hạm lấy thuốc ra, sau đó rót nước. Cứ bỏ vào miệng rồi nuốt xuống là được, nhưng khi nhìn viên thuốc, cô lại hơi do dĩ, cô đồng ý muốn có em bé không phải vì Hàn Mặc Nhiễm muốn, mà là cô cũng muốn. Anh cần người thừa kế, cô cũng cần. Cho dù cô đã không còn là người quản lý Bắc Việt, nhưng Bắc Việt vẫn còn cổ phần của cô. Nếu như cô không có con cháu, đương nhiên nhà Hạ Cảnh sẽ lấy đi phần thuộc về cô. Sao cô có thể để bọn họ chiếm phần lợi ích này Hàn Mặc Nhiễm đã có tình nhân nhỏ rồi. Cô nghĩ nếu đã biết anh có tình nhân, lại còn sinh con cho anh thì thật sự kinh tởm. Không bằng sau khi kết thúc hợp tác rồi ly hôn, cô đi mua t*ng trùng trong kho còn tốt đang do dự, đột nhiên tiếng mở cửa vang lên, Hạ Hạm không ngờ Hàn Mặc Nhiễm lại về nhanh như nắm cửa xoay xoay. Thấy anh sắp vào phòng, Hạ Hạm theo bản năng nhét hộp thuốc vào ngăn kéo tủ đầu giường, viên thuốc lấy ra cũng ném xuống mặt Hàn Mặc Nhiễm đi vào, đúng lúc nhìn thấy bộ dạng hoảng loạn cùng căng thẳng của cô, không biết đang giấu thứ gì.“Em đang giấu cái gì?”Hạ Hạm ngồi xuống đầu giường, lấy sách ra đọc “Không có gì.”Hạ Hạm không ngờ, lòng hiếu kỳ của Hàn Mặc Nhiễm lại manh như vậy. Anh đi tới. Mắt thấy sắp động đến ngăn kéo đựng hộp thuốc tránh thai, Hạ Hạm liền giữ chặt tay của anh mà không hề suy nghĩ.“Không được xem trộm việc riêng tư của nhau, quên rồi sao?”Hàn Mặc Nhiễm rút tay về “Được, không xem.”Hạ Hạm thở phào một hơi, sau đó mới nới lỏng tay anh ra. Không ngờ một giây sau, khi cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã kéo ngăn kéo đó Hạm hít một ngụm khí lạnh, nhưng không kịp nữa, anh đã cầm cái hộp kia lên.“Thuốc tránh thai?”Một viên đã trống không. Anh nhìn chằm chằm vị trí thuốc rỗng một lúc, ánh mắt càng ngày càng tối, nhưng vẫn bình tĩnh nói “Em uống rồi?”Hạ Hạm không nói gì.“Vì sao?” Anh có thể nghe được lửa giận đang đè nén trong giọng nói của Hạm cảm thấy thật buồn cười. Anh dựa vào đâu mà lại dùng giọng điệu này để chất vấn cô? Như kiểu cô mới là người làm sai không bằng. Cho dù là cô uống thuốc tránh thai thật thì cũng đâu thể dùng làm lý do?Vậy nên, nhìn sắc mặt căng cứng rõ ràng đang kiềm chế cảm xúc của Hàn Mặc Nhiễm, Hạ Hạm vô cảm nói “Chúng ta không có tình cảm, sinh con làm gì? Anh muốn người thừa kế như thế, vậy tìm người khác sinh thay cũng được, tôi không muốn sinh.”Anh im lặng, ánh mắt Hạ Hạm rơi vào trang sách, nhưng cô lại cảm nhận được anh đang nhìn mình. Ánh mắt anh sắc bén, khó có thể khiến người khác xem tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng hít thở. Không khí như bị rút đi, đông cứng như muốn người ta bị ngạt thở.“À.” Anh cười lạnh một tiếng, sau đó từ từ đứng lên. Ngay sau đó, Hạ Hạm nghe thấy một loạt âm thanh loảng xoảng. Cô giật nảy mình quay đầu lại nhìn, là anh đã gạt văng đèn ngủ trên chiếc bàn đầu giường xuống đất, thủy tinh trên đèn chụp lập tức vỡ là lần thứ hai cô nhìn thấy Hàn Mặc Nhiễm tức giận như thế. Nhưng tức giận đến mất hết lý trí, đập vỡ đồ đạc thì lại là lần đầu tiên. Nhưng anh dựa vào đâu mà muốn nổi giận với cô? Cô là người nên nổi giận mới đúng. Cho dù cô và anh không có tình cảm, nhưng vừa thân mật với cô, vừa bơi cùng tình nhân nhỏ, chuyện này cũng khiến cô cảm thấy như bị làm nhục, bị phản Hạm cảm thấy, lúc này mình nên nói rõ với Hàn Mặc Nhiễm một Hạm mở cửa phòng tắm ra. Hàn Mặc Nhiễm ở bên trong, lúc này đang đứng dưới vòi hoa sen. Nước lạnh từ trên đầu dội xuống, một tay anh chống vào vách tường, mắt nhắm lại, dường như phải dùng nước lạnh để dập tắt lửa giận trong người, nhưng cũng giống như muốn ngược đãi bản thấy tiếng động, cuối cùng anh cũng mở mắt ra nhìn thoáng qua cô, tròng mắt trắng dã nổi đầy tia máu, đôi môi mỏng mím chặt, toàn thân từ trên xuống dưới ngập tràn mùi nguy hiểm.“Hiện giờ tôi không muốn nói chuyện với em, ra ngoài!”Giọng nói rất lạnh, hàm chứa ý cảnh cáo rõ ràng. Hạ Hạm cười lạnh, cô mà sợ anh à?Hai tay cô ôm ngực, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề “Vừa rồi, tôi mới nhìn thấy anh và Giang Y Viện ở bên nhau trên bờ biển.”Anh bỏ cánh tay chống trên vách tường xuống, híp mắt lại nhìn cô “Vậy nên…”Không hề xấu hổ bối rối khi bị bắt quả tang. Không hổ là lão đại, tố chất tâm lý tốt đến mức này?“Sao vậy? Mang theo tôi không đủ, còn phải đưa theo cả tình nhân? Một bên muốn tôi sinh con cho anh, một bên cùng tình nhân tình chàng ý thiếp. Vợ thì để sinh con, tình nhân thì để yêu thương. Hàn tiên sinh, anh thật sự rất được, là muốn noi theo người xưa hưởng phúc à?”“Tình nhân?” Hàn Mặc Nhiễm nhớ đến người phụ nữ gặp ở bãi biển hôm nay “Tôi còn không biết cô ta tên là gì, em nói cô ta là tình nhân của tôi?”Ai chà, giả bộ giống thật. Không biết người ta tên là gì mà còn ôm người ta?Hạ Hạm lười tranh luận tiếp với anh. Cô quay người trở về lấy di động ra, bật cuộc nói chuyện với Giang Y Viện hôm trước đã bị cô ghi lại cho anh nghe. Khi ghi âm lại cuộc nói chuyện này, Hạ Hạm dự định ngày nào đó Hàn Mặc Nhiễm thật sự vượt quá giới hạn với Giang Y Viện, chứng cứ cô thu được chắc chắn đem lại kha khá lợi gian nói chuyện hơi lâu, biểu cảm của Hàn Mặc Nhiễm biến hóa không ít. Sau khi nghe xong toàn bộ, anh hỏi “Vậy nên, chỉ bằng cái này mà em kết luận cô ta là tình nhân của anh?”“Anh là ân nhân của người ta, đã từng gặp nhau mấy năm trước, vậy mà anh còn dám nói không biết cô ta tên là gì?”“Vì sao anh không dám nói. Anh đúng là không biết tên cô ta thật.”Hạ Hạm cười lạnh.“Vừa rồi gặp cô ta chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Cô ta không cẩn thận bị đuối nước, anh chỉ thuận tay cứu được mà thôi.”Hạ Hạm híp mắt cười chế giễu “À… xem ra Hàn tiên sinh lại cứu được người đẹp một lần nữa, lần này không lấy thân báo đáp thì không được.”Đột nhiên Hàn Mặc Nhiễm bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt của anh như muốn thăm dò điều gì Hạm bị ánh mắt của anh làm cho toàn thân run miệng của anh tràn ngập ý cười thâm sâu khó dò. Hàn Mặc Nhiễm đi từng bước về phía cô. Anh đứng trước mặt Hạ Hạm, mắt đối mắt với cô “Anh có thể hiểu sự tức giận vừa rồi của em là do ghen không?”“Ghen?” Hạ Hạm tức giận trừng mắt nhìn anh “Tôi ghen cái gì? Thật sự không hiểu nổi anh, tại sao tôi phải ghen?”Nụ cười trên mặt Hàn Mặc Nhiễm thật sự quá chướng mắt. Lúc này mà anh còn cười được, hơn nữa hình như tâm tình của anh rất Hạm bị ánh mắt này của anh làm cho khó chịu. Cô chẳng buồn nói với anh nữa, dự định rời đi. Khi cô quay người lại thì cánh tay chống lên vách tường, ngăn cản đường đi của Hạm trừng mắt nhìn anh “Còn muốn gì nữa?”“Mặc kệ em tin hay không tin, anh không hề có quan hệ với cái cô Giang gì đó, anh có thể chứng minh cho em xem.”“Chứng minh? Anh chứng minh bằng cách nào?”“Chuyện này đơn giản thôi. Cô gái kia nghĩ anh giúp đỡ cô ta, liền trở thành người cứu rỗi cô ta. Cô ta sùng bái anh, vậy anh sẽ để cô ta nhìn thấy bộ dạng thật sự của anh, phá vỡ mộng tưởng, mong muốn đơn phương của cô ta, dù sao…” Anh ghé sát vào tai cô “Em cũng biết rõ là… anh rất xấu.”Hạ Hạm cảm thấy lỗ tai hơi ngứa, liền đẩy anh ra nhảy sang một bên, kéo giãn khoảng cách với anh.“Được rồi, bây giờ anh phải đi tắm. Đương nhiên, nếu em muốn ở đây thưởng thức cơ thể anh, anh cũng sẽ không để ý.”Ánh mắt Hạ Hạm lướt qua người anh, hiện giờ trên người anh chẳng mặc gì. Cô yên lặng rời mắt đi, kéo cửa đi thẳng ra Mặc Nhiễm tắm xong đi ra, Hạ Hạm đang ngồi ở đầu giường đọc sách. Dưới đầu giường, đèn ngủ vỡ nát. Ánh mắt Hàn Mặc Nhiễm tối đi một chút. Đây là lần đâu tiên anh nổi giận đến mức đập phá đồ. Chỉ cần nghĩ đến người phụ nữa kia lén mua thuốc tránh thai uống, lửa giận đã tắt lại bắt đầu nổi cố kiềm chế, dùng khăn lau mặt lau tóc đi tới nói với cô “Để anh bảo phục vụ tới quét dọn một chút.”Hạ Hạm không trả lời Mặc Nhiễm sợ mảnh vỡ trên đất cứa vào chân, liền đi dép đá mảnh vỡ vào góc tường. Khi đá chiếc đèn vỡ nát chỉ còn lại nửa vòng cung, anh liền nhìn thấy một nửa viên thuốc trên mặt nhặt nửa viên thuốc lên, ánh mắt nhìn lướt quanh bốn phía, sau đó nhanh chóng nhìn thấy nửa viên còn lại dưới tủ đầu giường. Anh quỳ rạp xuống mặt đất, duỗi cánh tay dài nhặt Hạm ở trên giường, cảm thấy rất ngạc nhiên. Cái gì mà quan trọng như vậy, có thể khiến anh quỳ sấp xuống mặt đất nhặt? Cái tên kiêu ngạo Hàn Mặc Nhiễm này vẫn luôn chú trọng hình tượng của mình cơ Mặc Nhiễm cũng đã đoán sơ được thuốc này là thuốc gì, nhưng để kiểm chứng cho kỹ, anh nhặt lên, sau đó lại cầm vỉ thuốc đã ném xuống lúc nãy lên so nhiên là thuốc tránh khi Hạ Hạm nhìn thấy thuốc trên tay anh, liền biết đó là thuốc có hai mảnh, anh vừa nhặt được hai mảnh, nói cách khác…Anh lập tức hỏi “Em chưa uống đúng không?” Giọng nói hơi gấp gáp.“Còn chưa kịp uống.”Hàn Mặc Nhiễm nắm chặt viên thuốc trong tay, bởi vì quá chặt nên mu bàn tay nổi đầy gân xanh. Ánh mắt đỏ ngầy nhìn chằm chằm Hạ Hạm, nhưng khóe miệng lại ngập tràn ý cười.“Hạ Hạm.” Anh nghiến răng nghiến lợi gọi cô. Nhưng khoảnh khắc khi cúi đầu, ý cười trên khóe miệng anh càng sâu ném viên thuốc vào thùng rác, sau đó đi đến bên giường ngồi xuống. Anh nghiêng người, hai tay chống vào đầu giường, giam cầm cô lại. Anh không nói gì, chỉ đưa môi hướng tới môi Hạm vô thức nghiêng đầu tránh đi. Có lẽ Hàn Mặc Nhiễm đã ngờ được cô sẽ làm như vậy, anh đưa một tay đặt sau đầu cô, những ngón tay giữ chặt, một tay khác nắm cằm của cô, ngăn cô quay đi, bờ môi chuẩn xác bao trùm xuống môi đạo, không cho từ Mặc Nhiễm vừa hôn cô, vừa mập mờ nói nhỏ “Nhóc con xấu xa, để xem anh trai xử lý em thế nào?”Hạ Hạm nhíu mày đẩy anh ra, ánh mắt nhìn anh như đang nhìn một bệnh nhân tâm trai? Hạ Hạm cảm thấy toàn thân nổi hết da Mặc Nhiễm nói “Nếu không ăn, vậy vì sao lại không nói thẳng với anh, vì sao lại muốn cãi nhau với anh, cứ muốn khiến anh tức giận sao?”“…”Hạ Hạm há miệng, nhưng lại chẳng muốn giải thích nhiều nên chẳng nói lời Mặc Nhiễm nói tiếp “Muốn ầm ĩ với anh, muốn chọc anh giận, có cần phải ghen như thế không?”Hạ Hạm thật sự không quen nhìn lúc nói chuyện, Hàn Mặc Nhiễm cười thâm sâu đắc ý như vậy, như kiểu cô đã yêu anh nhiều năm, như kiểu cô đang ghen Hạm cảm thấy mình phải giải thích rõ một chút.“Tôi nói này Hàn tiên sinh, nếu sau khi công ty A ký hợp đồng với anh, nhưng lại lén ký hợp đồng với công ty B thì anh có vui nổi không??”Hàn Mặc Nhiễm không trả lời, nhưng nụ cười trên mặt nhạt đi rõ ràng.“Vậy nên… Mặc dù chúng ta là hôn nhân thương mại, nhưng chúng ta cũng đã ký hợp đồng hôn nhân, bất kỳ một ai trong hai người vi phạm hợp đồng đều sẽ khiến đối phương khó chịu. Chuyện này không liên quan gì đến chuyện ghen hay không ghen. Hơn nữa, không phải tôi đã sớm nói rồi sao, Hàn tiên sinh không phải kiểu người mà tôi thích.”“À.”Cô nghe thấy anh cười lạnh một Hạm đưa tay đẩy anh ta “Được rồi, tôi muốn đọc sách, đừng làm phiền tôi.”Vừa dứt lời, đột nhiên anh níu tay cô lại, đè cô về phía sau, cúi đầu hung hăng cắn vào môi Hạm đau nhói, tức giận nói “Anh thần kinh à, sao lại cắn tôi?”“Thiếu cắn.”“Bệnh tâm thần.”Không biết có phải ba chữ bệnh tâm thần chọc giận anh không, đột nhiên anh cúi đầu, Hạ Hạm sợ anh lại cắn cô tiếp, liền ngoảnh mặt sang một dừng động tác lại. Cô nghe thấy anh cười một tiếng, động tác quay đầu dịu dàng hơn, bờ môi nhẹ nhàng cọ lên môi cô, vừa cọ vừa nói khẽ một câu “Đi ngủ cùng bệnh tâm thần sướng không?”“…”Hạ Hạm tiếp tục ngoảnh mặt sang bên khác, nhưng tay lại bị anh trói sau lưng. Cô giãy giụa, cắn răng nói “Hàn Mặc Nhiễm, cái tên lưu manh này, rốt cuộc anh muốn làm gì?”Hàn Mặc Nhiễm thuận theo cô, nghiêng đầu tìm đến nơi cô quay đi, sau đó dùng miệng cọ lên môi cô “Lưu manh có thể làm gì? Đương nhiên là bắt nạt em. Lưu manh muốn hôn môi của em, còn muốn hút đầu lưỡi của em.”“…”Bạn đang đọc truyện tại Tác giả Tử Thanh Du Số chương 45 chương + 18 ngoại truyện Designer Onlytlinh, Stefan Cielo’s Homies Editor Mèo Miki Văn án Mọi người đều hâm mộ Hạ Hạm lấy được ông trùm thương nhân Hàn Mặc Nhiễm. Anh không chỉ có nhan sắc, vóc dáng đẹp trai, mà lại còn rất biết kiếm tiền. Quan trọng là hai người quen biết từ khi còn học cao trung, từ đồng phục đến áo cưới. Người ta đều nói cuộc sống của Hạ Hạm giống y như một câu chuyện cổ tích. Mỗi lần nghe thấy mấy câu nói này, sắc mặt Hạ Hạm đều lạnh lùng tỏ ra khiêm tốn, nhưng trong lòng lại thầm chửi thề. Cũng phải, Hàn Mặc Nhiễm rất lợi hại, rất ưu tú. Cho dù đã kết hôn nhưng vẫn có rất nhiều người phụ nữ công khai nói thích thầm anh. Nhưng cô hiểu rất rõ Hàn Mặc Nhiễm là loại người gì. Tên quái quỷ này rất giỏi tính toán. Ngoại trừ lợi ích, anh ta không để bất kỳ thứ gì vào mắt. Nhưng cũng không quan trọng, dù sao cô cũng không thích anh. Từ khi bắt đầu, Hạ Hạm đã không cố gắng nhiều vì cuộc hôn nhân với Hàn Mặc Nhiễm, bởi vì sớm muộn gì mà chẳng ly hôn. Ngày nào hết lợi ích, thì ngày đó hôn nhân sẽ tàn. Nhưng Hạ Hạm không ngờ rằng, khi cô vô tình nói ra câu này, Hàn Mặc Nhiễm lại trầm mặt nói với cô “Muốn ly hôn, trừ khi anh chết!” Hai người trong cuộc hôn nhân này đấu đá với nhau. Bề ngoại, lão đại tưởng chừng như chiếm phần thắng, không bị tình cảm chi phối, cuối cùng lại khuất phục hoàn toàn dưới váy người con gái. Thể loại - Văn án có vẻ nghiêm túc, nhưng đây là một câu chuyện nhẹ nhàng vui vẻ. - Cũng có chút truy thê - Ngọt ngọt ngọt, rất ngọt Nội dung Tình yêu và hôn nhân Từ khóa tìm kiếm Nhân vật chính Hạ Hạm, Hàn Mặc Nhiễm Truyện Sớm Muộn Gì Cũng Ly Hôn Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Sớm Muộn Gì Cũng Ly Hôn một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bạn đang đọc truyện Sớm Muộn Gì Cũng Ly Hôn của tác giả Tử Thanh Du. Một người đàn ông không chỉ nhiều tiền, có năng lực, có địa vị mà bề ngoài còn soái khí, đẹp trai đến thế, ai lại không ai ước chứ! Đã vậy Hạ Hàm cùng với Hàn Mặc Nhiễm còn biết nhau từ thời cấp ba, sau đó dần trưởng thành cho tới khi cùng nhau đi vào lễ đường, tình cảm với nhau dĩ nhiên sẽ mặn nồng hơn là liên hôn bình thường rồi. Chính vì thế, ai ai cũng nói cuộc sống của Hạ Hàm sung sướng, hạnh phúc không khác gì truyện cổ tích. Mỗi lần nghe thấy mấy câu nói này, sắc mặt Hạ Hạm đều lạnh lùng tỏ ra khiêm tốn, nhưng trong lòng lại yên lặng sôi trào. Cũng phải, Hàn Mặc Nhiễm rất lợi hại, rất ưu tú. Cho dù đã kết hôn nhưng vẫn có rất nhiều người phụ nữ công khai thích thầm anh. Nhưng cô hiểu rất rõ Hàn Mặc Nhiễm là loại người gì. Tên quái quỷ này rất giỏi tính toán. Ngoại trừ lợi ích, anh ta không để bất kỳ thứ gì vào mắt. Nhưng cũng không quan trọng, dù sao cô cũng không thích anh. Từ khi bắt đầu, Hạ Hạm đã không cố gắng nhiều vì cuộc hôn nhân với Hàn Mặc Nhiễm, sớm muộn gì mà chẳng ly hôn. Ngày nào hết lợi ích, thì ngày đó hôn nhân sẽ tàn. Nhưng Hạ Hạm không ngờ rằng, khi cô vô tình nói ra câu này, Hàn Mặc Nhiễm lại trầm mặt nói với cô “Muốn ly hôn, trừ khi anh chết!” Hai người trong cuộc hôn nhân này đấu đá với nhau. Nhìn qua, lão đại tưởng chừng như chiếm phần thắng, không bị tình cảm chi phối, cuối cùng lại hoàn toàn khuất phục dưới váy người phụ nữ. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Khi Người Đàn Ông Yêu hay Cuộc Sống Hạnh Phúc của cùng tác giả. Hạ Hạm cắn răng “Tôi không muốn ở đây, về nhà rồi nói.”Hạ Hạm không biết Hàn Mặc Nhiễm đang phát điên cái gì. Mặc dù thỉnh thoảng người này hơi quá mức, nhưng cũng biết cách kiềm chế lại. Vậy nên, cô không biết vì sao hôm nay anh lại không nhịn Hạm quay mặt sang một bên, anh ung dung đuổi theo, động tác cũng không vội vàng, nhẹ nhàng cọ lên đôi môi của cô, khàn giọng nói“Anh không chờ được nữa, bây giờ rất muốn em.”“…”Không biết qua bao lâu, toàn thân Hạ Hạm vô lực ngồi ở một bên, Hàn Mặc Nhiễm ngồi ở một bên khác. Áo sơ mi quần tây của anh vẫn ngay ngắn như cũ, chỉ là hơi khác so với ở bữa tiệc, lúc này quần áo anh nhiều nếp nhăn đưa tay chạm vào vết thương trên môi. Vết thương này là do vừa rồi lúc anh cưỡng hôn Hạ Hạm, liền bị cô lưu lại. Có lẽ là cắn hơi nặng, môi bị rách ra. Lúc này, anh vừa chạm nhẹ vào liền rên lên một tiếng. Nhưng anh không hề trách cứ, chỉ cười một tiếng “Không phải em nói không muốn ở đây à? Tôi thấy em có vẻ rất hài lòng.”Mặt Hạ Hạm vẫn còn hơi đỏ, nghe anh nói xong lại càng đỏ hơn. Cô nhấc chân đạp anh một cái, nhưng chân lại mềm nhũn, không có chút lực nào, cú đạp này lại như là tình Mặc Nhiễm cúi đầu nhìn, Hạ Hạm mất tự nhiên thu chân lại, nhưng lần này anh không chế giễu cô lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý. Hạ Hạm cũng nhân lúc này sửa sang lại quần áo và đầu tóc đang lộn xộn. Một lát sau, trợ lý đi vào, sắc mặt anh ta vẫn như bình thường, không nói một câu gì, chỉ khởi động xe rời thời, Hạ Hạm không muốn nhìn thấy Hàn Mặc Nhiễm. Sau khi trở về, cô liền đi vào phòng tắm, sau đó ôm mỹ phẩm dưỡng da và quần áo đi vào phòng dành cho khách. Hàn Mặc Nhiễm cũng không thèm hỏi một câu. Đôi khi, cô cảm thấy người đàn ông Hàn Mặc Nhiễm này, kéo quần lên liền trở thành cặn bã không nhận người quen. Nhưng giữa bọn họ không hề có tình cảm, anh cũng không cần phải dỗ cô. Hạ Hạm cũng đã nghĩ thông suốt, chỉ là nhất thời cô không muốn nhìn thấy anh mà sớm hôm sau, lúc Hạ Hạm xuống nhà liền nhìn thấy Hàn Mặc Nhiễm đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, quyển tạp chí đặt trên hai chân anh. Anh chống một tay lên thành ghế sofa, một tay lật tạp chí thấy Hàn Mặc Nhiễm, đột nhiên cô nhận ra một điều, dạo này tần suất Hàn Mặc Nhiễm xuất hiện hơi nhiều. Từ sau khi kết hôn, hai người ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều, có lần còn tám tháng mới gặp nhau. Gần như anh chỉ về nhà ăn một bữa cơm, rất ít khi ở lại qua xuyên xuất hiện thì thôi, nhưng ngay cả tần suất sinh hoạt vợ chồng cũng thường xuyên Mặc Nhiễm nghe thấy giọng cô thì ngẩng đầu lên nhìn một chút, sau đó lại cúi đầu xuống, hững hờ nói “Buổi sáng tốt lành.”Hạ Hạm kìm chế sự khó chịu trong lòng, trả lời “Buổi sáng tốt lành.”Nếu Hàn Mặc Nhiễm trở về chỉ vì để tham gia bữa tiệc, vậy sáng nay hẳn phải đi rồi. Nhưng anh còn ở lại đây, chứng tỏ anh trở về là vì chuyện khác. Hạ Hạm chẳng buồn hỏi, miễn cho anh lại nói cô quan tâm đến chuyện riêng của sau khi ăn sáng xong, Hàn Mặc Nhiễm lại chủ động đề cập tới vấn đề này với cô.“Lát nữa tôi có tham gia một chương trình phỏng vấn, có lẽ đối phương sẽ hỏi đến chuyện hôn nhân.”Lúc này Hạ Hạm mới biết, thì ra Hàn Mặc Nhiễm trở về là để tham gia chương trình phỏng vấn, có lẽ cũng chỉ thuận tiện tham gia buổi tiệc tối qua thôi.“Không phải anh không thích tham gia những chương trình phỏng vấn như vậy à?” Năm đó, lúc Magic nổi lên, có rất nhiều đài truyền hình tới muốn phỏng vấn anh, nhưng đều bị anh từ Mặc Nhiễm nói “Thông qua buổi phỏng vẫn, nhiều người sẽ biết đến sản phẩm của tôi hơn, nên tôi định thử một chút.”Hạ Hạm từ chối cho ý kiến. Nếu như vậy thật thì không phải lúc Magic vừa ra đời mới là thời cơ tốt nhất sao? Nhưng cô cũng không hỏi thêm gì nữa.“Tôi đã tham gia phỏng vấn, đương nhiên lúc đó cũng sẽ tiết lộ một chút về cuộc hôn nhân của mình…”Hàn Mặc Nhiễm nói một nửa, sau đó liếc mắt nhìn cô, Hạ Hạm liền biết anh có ý gì.“Tôi thấy về chuyện hôn nhân, ở bên ngoài chúng ta vẫn luôn ăn ý với nhau, anh muốn trả lời như thế nào thì tùy anh.”Ở bên ngoài, bọn họ luôn luôn xây dựng mối quan hệ vợ chồng ân Mặc Nhiễm gật đầu “Được.”Cho tới buổi trưa, Hạ Hạm mới biết vì sao sáng nay Hàn Mặc Nhiễm lại đánh tiếng với bảy, Hạ Hạm không cần đến công ty, nhưng lại phải đau đầu vì mấy cái phương án chồng chất vẫn còn chưa làm. Ăn sáng xong, cô liền đi vào thư phòng làm trưa, điện thoại di động vang lên, là Mạnh Vũ gọi tới. Hạ Hạm tưởng cô ấy tìm cô đi dạo phố. Hạ Hạm nhận điện thoại, đang định từ chối thì Mạnh Vũ réo lên, khiến cô suýt nữa khiếp hồn khiếp Hạm giơ điện thoại ra xa một chút, cô nghe thấy Mạnh Vũ nói “A a a Hạ Hạm mau xem kênh Phượng Hoàng đi, chồng cậu đang phỏng vấn, a a a a, đẹp trai chết mất!”Hả? Hàn Mặc Nhiễm tham gia phỏng vấn thì cô biết rồi, nhưng mà… phỏng vấn còn phát trực tiếp?Mặt Hạ Hạm không cảm xúc. Cô nói “Mạnh tiêu thư, điện thoại của tớ có chức năng ghi âm tự động. Vừa rồi, tớ đã ghi lại cái giọng si mê ông xã tớ của cậu rồi, lát nữa tớ sẽ đưa cho Tiêu Tề nghe.”“Đừng, đừng mà!” Đầu bên kia, Mạnh Vũ gấp đến nỗi khua tay loạn xạ “Hạm Hạm, tớ sai rồi, tớ theo đuổi nam thần Tiêu Tề vất vả như vậy, cậu nỡ nhẫn tâm sao?”“Tớ đang bận, đừng quấy rầy tớ!”“Ừm.”Hạ Hạm cúp điện thoại, ngồi trầm tư một lúc. Cô ấn giao diện máy tính lại, mở kênh Phượng Hoàng nhiên là phát sóng trực màn hình, Hàn Mặc Nhiễm mặc áo sơ mi và quần tây, thể hiện sự thành thục, đẹp trai. Có lẽ dưới tác dụng của ánh đèn, hoặc là do máy quay nên nhìn anh càng đẹp trai và người dẫn chương trình ngồi ở hai ghế sofa đối diện dẫn chương trình là một mỹ nữ tóc dài. Khi Hạ Hạm mở lên thì vừa hay nghe thấy người dẫn chương trình hỏi “Hiện giờ anh đã đạt được những thành tựu như vậy, chắc hẳn không có gì phiền muộn nữa rồi nhỉ?”Hàn Mặc Nhiễm nói “Vẫn có điều phiền phiền muộn.”“Hả? Anh phiền muộn về chuyện gì vậy ạ?”“Kiếm được quá ít tiền.”“…”Con người có cả trăm tỷ lại nói với người khác mình kiếm được quá ít tiền. Người dẫn chương trình hơi sững người, nhất thời không biết phải nói tiếp như thế dẫn chương trình gượng cười hai tiếng “Hiện giờ trong tay anh có hàng trăm tỷ, anh cảm thấy số tiền này vẫn còn ít sao?”Hàn Mặc Nhiễm nói tiếp “Không ít sao?”“…”“Tôi muốn làm rất nhiều chuyện, nghiên cứu phát minh, đưa sản phẩm dẫn đầu thị trường. Ngoài ra, tôi còn muốn làm từ thiện một chút, giúp những người trẻ tuổi lập nghiệp. Vậy nên đối với tôi, số tiền này vẫn còn quá ít.”Vẫn còn… quá ít…Biểu cảm của người dẫn chương trình phức tạp đến nỗi không có từ nào có thể hình dung Hạm bĩu môi. Đã nhiều năm trôi qua rồi, vậy mà ma vương kia vẫn như lẽ người dẫn chương trình cảm thấy ánh sáng từ người lão đại tinh tướng quá chói mắt, sợ mắt bị chói lòa, cho nên đành đổi đề tài.“Nói đến lập nghiệp, tôi chợt nghĩ đến lúc mới bắt đầu, chắc hẳn anh cũng gặp rất nhiều khó khăn đúng không? Lúc đó, anh đã làm gì để vượt qua được?”Anh không trả lời ngay, cúi đầu như đang suy nghĩ gì đó, sau đó lập tức bật cười, dường như chợt nhớ ra những ký ức đẹp đẽ nào đó. Nụ cười của anh dường như còn hàm chứa nhớ nhung và sự ngượng ngùng nhàn người trong màn hình cười ngượng ngùng, Hạ Hạm liền sững người. Nụ cười giống như một thiếu niên đang đắm chìm trong tình yêu thật sự khác xa so với khí chất của lão đại khoa học kỹ thuật Bàng Đại Lĩnh Mặc Nhiễm nói “Thời điểm lập nghiệp đúng là rất khó khăn. Nói đến đây, tôi phải cảm ơn vợ tôi rất nhiều, là cô ấy đã ở bên giúp đỡ vào lúc tôi khó khăn nhất.”Hạ Hạm đột nhiên bị nhắc đến “????”Đối với câu trả lời của anh, Hạ Hạm không thể hiểu nổi. Câu trả lời này khác xa so với các phương án trả lời trong đầu cô. Công chúng rất tò mò về cuộc sống sinh hoạt của lão đại, anh trả lời như vậy thì khác nào cố tình dẫn dắt người dẫn chương trình đi theo hướng này?Quả nhiên, người dẫn chương trình lập tức chuyển sang chủ đề này “Tôi biết Hàn tổng đã kết hôn rồi. Lúc trước, không ít fans hâm mộ của anh kêu la ở trên mạng, nói là anh kết hôn rất sớm, nhưng người ngoài giới lại biết rất ít về Hàn phu nhân. Từ câu nói của anh vừa rồi, có phải Hàn phu nhân và anh cùng nâng đỡ nhau không?”“Cũng coi như là vậy.”Lúc này, điện thoại Hạ Hạm nhận được một tin nhắn, là Mạnh Vũ gửi Vũ Hạ Hạm, mau mở bình luận luận? Hạ Hạm mở bình luận trong video trực tiếp, lập tức thấy được những bình luận nhức mắt.“Ôi trời ơi, tôi nhìn thấy cái gì đây, lão đại sắp bị đè đầu cưỡi cổ rồi, chết mất!!!”“Có tài hoa, có năng lực, biết kiếm tiền, dáng dấp còn đẹp trai như vậy, Hàn lão đại giống y như nam chính trong tiểu thuyết tình yêu vậy. Bây giờ tôi chỉ muốn mình hóa thân thành Hàn phu nhân thôi!”“Vậy nên, vừa rồi lão đại cúi đầu cười một tiếng là đúng, không phải tôi hoa mắt đúng không. A a a a, thật là đáng yêu! Xin lỗi ông xã của em, em đi gội đầu một lát rồi quay lại sau!”“Bạn đi gội đầu ơi chờ tôi một chút!”Khi Hạ Hạm đang bị một loạt các bình luận này làm cho hoa mắt thì người dẫn chương trình đã chuyển chủ đề “Vậy nên, anh và Hàn phu nhân quen biết từ khi còn học cao trung, là từ tình yêu vườn trường cho đến hôn nhân?”Lông mày Hàn Mặc Nhiễm lộ ra ý cười ngượng ngùng, là phản ứng khi người ta nhắc đến người mình Hạm nhìn vẻ mặt anh như vậy, mí mắt liền giật giật.“Thật ra cũng không phải. Khi còn học cao trung, bọn tôi chẳng nói với nhau được vài lời. Nhưng sau khi tốt nghiệp đại học gặp lại nhau, đột nhiên Hàn phu nhân lại cầu hôn tôi.”“À? Là như vậy sao? Vậy lúc ấy, anh…”“Tôi liền đồng ý luôn.”Hạ Hạm “???”Bà đây cầu hôn anh lúc nào!Lúc này, vừa hay có mấy cái bình luận đáng chú ý đập vào mắt Hạ Hạm.“Oa, trong đầu tôi đang hình dung ra kịch bản vườn trường cẩu huyết, em thầm mến anh mà đúng lúc anh cũng yêu thầm em, song hướng yêu thầm.”“Lão đại thật là tốt. Vốn dĩ tôi còn tưởng lão đại là người nghiêm túc cứng nhắc, không ngờ lại như vầy. Nhất định Hàn phu nhân là một người rất rất bạo dạn, trêu chọc lão đại ngượng chín người. A a a, không thể nghĩ tiếp nữa.”Mặt Hạ Hạm đen lại. Cái tên cặn bã Hàn Mặc Nhiễm này, hiện giở cả thế giới đều nghĩ là cô thầm mến anh ta, là cô tỏ tình với anh ta, là cô mỗi ngày đều trêu chọc khiến anh không chịu gì mà ngượng ngùng nội tâm chứ? Thật muốn mấy người bình luận kia nhìn thấy Hàn Mặc Nhiễm cợt nhả cỡ nào, nhìn thấy thời niên thiếu anh ra sao, xem họ có muốn đánh chết anh, đánh anh sưng hết mặt mũi không.“Câu hỏi cuối cùng của chúng tôi hôm nay. Hàn tổng, anh có muốn nói gì với phu nhân không?”Máy quay gần sát lại, càng rõ nét gương mặt Hàn Mặc Nhiễm Mặc Nhiễm cúi đầu cười, một tay che miệng ho một tiếng. Sau đó, hai tay anh đặt trên đầu gối, tư thế ngoan ngoãn giống như một học sinh tiểu học, nhìn ống kính nói “Hàn phu nhân, tối nay chuyển về phòng có được không, anh không muốn chia phòng ngủ với em.”Hạ Hạm “???!!!”Cái tên này, có biết mình đang nói gì không? Quan trọng là, anh nói câu này rất tự nhiên, còn tỏ ra rất lo lắng, thật giống như vợ chồng ầm ĩ khiến anh khó chịu, cẩn thận xuống nước làm mặt này của anh khiến Hạ Hạm kinh hãi, lập tức lạnh hết sống lưng. Không cần, thật sự chẳng cần, nói bừa một vài câu để chứng minh bọn họ ân ái một chút là được rồi, đâu cần phải diễn như thật vậy dẫn chương trình ngửi thấy mùi bát quái, lập tức hỏi tiếp “Anh và Hàn phu nhân cãi nhau sao?”Hàn Mặc Nhiễm nói “Không cãi nhau. Chỉ là, tối qua xảy ra chút chuyện không thoải mái. Phu nhân tôi cảm thấy cách tôi “yêu” cô ấy không phải cách cô ấy muốn, cho nên đang giận tôi.”Cái… cái quỷ gì đây!“Bây giờ anh hiểu rồi. Về sau, anh sẽ dùng cách em muốn để yêu em, yêu em thật nhiều.” Anh nói như rất đứng Hạm nghĩ đến mâu thuẫn của hai người tối hôm qua. Cô muốn về nhà làm, nhưng anh lại muốn phải làm trên nghiêm túc đàng hoàng nói toạc ra như thế, ngay trước mặt hàng ngàn người đang xem…Sẽ dùng cách em muốn để yêu em, yêu em thật như thế nào?Ai mà ngờ lúc này lão đại thâm tình lại nói đến chủ đề vô cùng xấu hổ như vậy chứ?! Chương 1 Lấy Chồng Nhà Giàu 3775 chữ 525 lượt xem Tôi vừa khẩy khẩy mấy miếng thanh cua trong nồi lẩu, vừa nghe tiếng của anh phát thanh viên đang thao thao bất tuyệt trên màn hình tivi"Tháng vừa qua thành phố chúng ta đã cơ bản khắc phục được tình trạng kẹt xe vào giờ cao điểm tại các giao lộ lớn. Có công rất lớn trong thành công này là do lãnh đạo thành phố đã mang công nghệ AI vào giao thông công cộng, nhận diện lưu lượng xe hiện tại và dự báo sự phân luồng để cảnh báo cho các tài xế lựa chọn lộ trình phù hợp. Chúng ta cùng gặp gỡ anh Đặng Nhật Huy – Tổng giám đốc tập đoàn công nghệ Thiên Long – đã cung cấp thiết bị mắt thần ECAR – một đột phá công nghệ trong giao thông công cộng cho thành phố.."Tiếp đó là hình ảnh một người đàn ông dáng vóc cao lớn, khuôn mặt đẹp như tạc với ngũ quan hoàn hảo, mặc một bộ tây trang màu xám tro, đeo kính gọng vàng, tươi cười chào anh MC. Giọng nói anh điềm đạm, nhưng nghe kỹ thì có thể nhận ra vẻ xa phải, anh từng nói anh không hào hứng với việc phải xuất hiện trên truyền thông. Nhưng trong bước đường thôn tính đỉnh cao sự nghiệp không thể thiếu sự xoay vần của truyền thông và báo chí nên anh thỉnh thoảng vẫn nhận lời xuất hiện trong một vài chương thích chính là không thích. Nhưng không thích không có nghĩa là không làm. Anh là vậy. Sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để đạt được những đích đến, miễn là anh phải kiểm soát được nó. Chuyện thích hay không thích, nói cho cùng chỉ là chuyện của cảm xúc. Mà cảm xúc đối với anh chẳng qua chỉ nhẹ như một hạt cũng nhẹ như quan hệ hôn nhân của tôi và anh Kim Chi bạn tôi ngồi kế bên đang sì sụp ăn thấy mặt tôi đần ra thì huých tôi một cái"Xem ra chồng của bạn tôi càng ngày càng nổi tiếng nhỉ. Làm doanh nhân mà tỏa sáng như diễn viên showbiz vậy.""Làm ăn mà, sao tránh được chuyện một ngày nào đó phóng viên như mày gọi đến muốn phỏng vấn.""Mà sao hôm nay là ngày mừng công của Thiên Long mà mày lại ngồi lề đường ăn lẩu với tao. Phu nhân tổng giám đốc lại không muốn ra mặt à?""Thôi đi, rồi cũng ly hôn, khoe khoang ra làm gì mất công tới lúc đường ai nấy đi lại phải giải thích.""Này, tao không hiểu nổi tại sao kết hôn xong lại suốt ngày cứ lải nhải cái từ ly hôn ấy. Mày có bình thường không vậy? Hay ông Huy tệ bạc với mày lắm hả?""Không, không ai tệ bạc với tao hết. Chỉ là cuộc hôn nhân này nó đã sai ngay từ lúc bắt đầu rồi, nên nó phải kết thúc nhanh thôi.""Ừ thôi mày cũng có quan điểm của mày tao không can thiệp. Nhưng tao thấy ổng vừa giàu, vừa đẹp, vừa giỏi, lại cư xử tốt với mày, sao mày không thử để mọi thứ tự nhiên đi.""Thế nào là tự nhiên? Mày tưởng là anh ta đang tự nhiên bộc lộ bản thân à? Mày nhìn lên tivi đi, thực ra chồng tao không hề bị cận. Anh ấy chỉ đeo kính vì cảm thấy cần thiết phải đeo vào lúc ấy."Trên màn hình tivi, hình ảnh người đàn ông tuấn tú ngời ngời, bình tĩnh, tự tin, ngón tay thon dài đang khẽ nhịp nhịp lên mặt bàn, xương quai hàm với độ cong mạnh mẽ. Anh khẽ lấy tay tháo kính xuống, lau tròng kính không nhiễm một hạt bụi nay là ngày công ty của tôi tổ chức buổi liên hoan nhỏ để chúc mừng dự án cung cấp mắt thần Ecar cho chính quyền thành phố. Đây là dự án đầu tiên của Huy khi anh về Thiên Long nhận vị trí Tổng giám lấy lý do nhà có việc nên không tham gia cùng mọi người. Tôi không muốn mình lại phải tạo ra một màn kịch để che đậy mối quan hệ giữa tôi và Huy. Cũng vì vị trí của tôi trong công ty quá nhỏ bé, không có tôi thì buổi tiệc cũng không kém hào hứng, mà nhiều khi còn thuận lợi cho sự thể hiện của Tổng giám công ty tôi cũng ngại về nhà vì thể nào cũng bị ba chồng tôi vặn vẹo hỏi han tại sao về sớm, tại sao không ở lại cùng công ty, nên tôi hẹn con Chi đi ăn đứa vừa ăn vừa cà kê chuyện này chuyện nọ cũng hơn một tiếng đồng hồ. Đoán là tiệc ở công ty chắc cũng đã kết thúc nên tôi và con Chi giải tán nhà đứa nào đứa đấy vào nhà thì chị Xuân giúp việc đon đả chào tôi"Hôm nay An lại về sau cả cậu Huy nữa cơ à. Có công việc hả em? Ăn gì chưa để chị chuẩn bị?""Dạ em có chút việc với bạn, em ăn với bạn rồi chị.""Ừ thế chị đi tưới cây nhé. An vào nhà nghỉ ngơi đi.""Vâng."Tôi về phòng thì thấy có dấu vết Huy đã về nhà trước tôi. Bộ đồ hôm nay anh mặc đã được thay ra, xếp gọn gàng trong rổ giặt. Nhưng không thấy người, cũng không nghe thấy tiếng trong phòng tắm. Chắc là anh làm việc ở phòng bên bèn đi tắm cho thoải mái. Hôm nay tâm trạng có chút hỗn loạn, suy tư. Từ khi kết hôn tới giờ, ba tháng, tôi và Huy vẫn "kính nhi viễn chi" với nhau. Cư xử khách khí và tôn trọng đối phương. Dù làm cùng công ty nhưng mối quan hệ của chúng tôi không ai biết. Tôi nghĩ như vậy sẽ tốt cho con đường sự nghiệp của anh ta nên tôi không suy nghĩ hay tủi thân gì cả. Cũng vì nghĩ đằng nào cũng ly hôn nên tôi ủng hộ việc ẩn giấu cuộc hôn nhân cá nhân của mỗi người cũng được tôn trọng tối đa. Tôi không tìm hiểu đến những gì thuộc đời sống riêng tư của Huy. Ngược lại, Huy cũng cư xử như vậy đối với ngày ở cùng nhà với nhau, cùng ngủ trong một phòng, nhưng chúng tôi chưa từng đụng chạm gì đến cơ thể của nhau. Đây được xem như kỳ tích của một người bình thường. Tôi thầm cảm ơn Huy vì điều đó. Vì dù sao, sau khi ly hôn thì tôi vẫn phải đến với người khác ngày trong chín mươi ngày qua đều tuần tự một quy trình Sáng thức dậy cùng nhau ăn sáng, anh ta có tài xế đưa đến công ty, tôi đi taxi. Đến công ty thì việc ai nấy làm. Tôi không bao giờ phải tiếp xúc trực tiếp với lãnh đạo nên không có vấn đề gì phải đụng mặt. Tan ca về nhà thì thông thường tôi sẽ về nhà trước, ăn tối, giải trí, đọc sách, chơi game rồi đi ngủ. Khuya thật khuya thì Huy mới về nhà. Có lúc tôi biết, có lúc anh về thì tôi đã ngủ say. Tôi ngủ trên chiếc giường lớn, Huy ngủ ở đầu tôi ngại vì dù sao anh ta vẫn là chủ ngôi nhà này, vả lại dáng dấp anh cao như thế nằm sofa thì rất khó khăn nên tôi để giường cho anh ta, tôi ôm gối đi lại sofa. Nhưng Huy nói một câu khiến tôi phải quay lại giường ngay"Nếu em ngủ ở sofa thì anh không chắc mình sẽ kiểm soát được mình lúc giữa đêm tỉnh dậy đâu. Em nghĩ là anh làm được không?"Cứ thế, cuộc sống vợ chồng của chúng tôi trôi đi yên ổn và bất bình thường như và Huy ở trong biệt thự phụ, còn bà nội và ba chồng tôi thì ở bên biệt thự chính. Hai ngôi biệt thự này nằm trong cùng một khuôn viên cách nhau khoảng vài chục mét. Cho nên việc chúng tôi lặng lẽ như vậy cũng không có ai bên nhà chồng thắc mắc bởi một lẽ, ba anh cũng biết là chúng tôi sớm muộn gì cũng ly hôn. Cuộc hôn nhân này có mục đích khi nó xuất hiện, khi mục đích đã đạt được thì nó phải kết thúc. Ông biết điều đó nên trong mắt ông tôi cũng chỉ là công cụ chứ không phải là con dâu của nay là lần đầu tiên tôi có cảm giác tủi thân trong mối quan hệ này. Nếu tôi không có mối quan hệ gì với Huy, có lẽ tôi vẫn vui vẻ, vô tư cùng các đồng nghiệp trong tối nay. Nhưng vì chính tôi cũng có mục đích khi kết hôn với Huy, nên đã tự đưa mình vào mối quan hệ này. Bây giờ, mỗi lần công ty có tiệc tùng gì tôi cũng đều ngại xuất hiện. Tôi muốn giữ sự tự nhiên cho anh, vả lại tôi cũng không muốn đối diện chứng kiến sự tỏa sáng của chồng mình mà mình thì mãi phải trong bóng tối, nên tôi đành chọn lánh không yêu Huy. Và anh ta cũng vậy, không yêu tôi. Nhưng anh ta cũng không làm gì để tôi thất vọng hay phiền muộn về thái độ làm chồng của anh. Vẫn quan tâm chuyện tôi ăn uống, ngủ nghỉ. Vẫn cùng tôi về nhà để thăm ba mẹ tôi. Chỉ duy nhất anh không bao giờ hỏi han về bất cứ điều gì trong cuộc sống riêng và những mối quan hệ của tôi. Và không đụng chạm vào bản lĩnh khác với người thường ở chỗ đó. Điều gì cần thiết phải làm thì vẫn làm, không nhất thiết phải thích hay không thích. Và làm rất không bản lĩnh như vậy. Cho nên hôm nay tôi có tâm trạng, tôi không thể che đậy hoàn toàn mình trong bồn tắm khá lâu, tôi lười biếng lau người ra ngoài. Vừa mở cửa thì thấy Huy đã ngồi ở sofa từ bao làm bộ hỏi anh"Anh về rồi à?""Ừ, xong tiệc thì về.""Anh có đói không em kêu chị Xuân nấu chút đồ ăn cho anh.""Không cần, anh không đói. Em sấy tóc đi rồi hẵng đi ngủ.""Vâng."Tôi đang lau tóc cho khô thì anh hỏi một câu không đầu không cuối"Trước đây em cũng thường không tham gia những hoạt động ngoài chuyên môn ở công ty?"Tôi nhìn về phía anh. Anh vẫn bình thản khi hỏi tôi như một người bạn tiện miệng tán gẫu."Cũng không hẳn. Chỉ khi có việc em mới xin phép về trước.""Hôm nay em có việc gì à?""Ừm.. em có chút việc riêng."Tôi biết khi tôi đã nhắc đến việc riêng thì Huy sẽ không truy cứu tiếp nữa. Đúng như vậy, anh vẫn thản nhiên nói một câu"Nếu có việc gì khó có thể nói anh hỗ trợ nếu em muốn. Không cần em phải tách mình ra như hôm nay.""Em có việc của em. Chắc anh cũng bận rộn việc của anh nên cứ kệ em đi, em tự lo được.""Mình là vợ chồng, cũng không có gì phiền toái."Huy nói những lời trên với tôi với một vẻ mặt rất bình thường, tự nhiên, cứ như chúng tôi là vợ chồng bình thường như bao nhiêu đôi lứa khác vậy. Tôi nhất thời thấy anh hôm nay hơi lạ lạ. Nhưng cũng không muốn tìm hiểu nhiều về tâm trạng của anh nên tôi cũng ậm ừ cho qua"Vâng, em biết rồi.""Ngày mai em qua bên nhà chính thăm bà nội một chút. Mấy ngày nay bà không khoẻ, có nhắc em.""Bà bị ốm à?""Thận của bà nặng lên, giờ lọc máu cũng không mấy khả quan.""Dạ, mai em sang với bà."* * *Cũng may hôm nay là cuối tuần nên tôi có thời gian. Thức dậy sớm, tôi xuống bếp nấu một nồi cháo gà, thêm chút nấm hương. Đây là món mà bà rất thích tôi nấu cho nhà chồng, ngoài bố chồng là người khá kiệm lời và lạnh nhạt với tôi thì bà là người mang lại cho tôi sự ấm áp của tình thân. Bà rất thích kể chuyện cho tôi nghe, những câu chuyện thời ngày xưa của bà, ngày ông bà yêu nhau như thế nào. Vì đã già yếu nên bà hầu như chỉ ngồi một chỗ, nhưng thần thái thì vẫn rất minh cũng là đứa cháu nội mà bà cưng chiều và yêu thương. Ngoài Huy ra thì bà còn một đứa cháu khác, cũng là cháu trai, tên Danh, là anh em chú bác với Huy, cũng có cổ phần trong tập đoàn Thiên Long và cùng điều hành với chức vụ là giám đốc khối bán nấu xong nồi cháo liền múc ra một tô cho vào cặp lồng mang sang nhà chính cho Oanh đang quét sân thấy tôi sang thì cười cười hỏi tôi"Hôm nay cô An sang đây sớm vậy?""Bà đã dậy chưa chị? Em sang thăm bà một lát tiện mang ít cháo gà nấm cho bà.""Em lên phòng bà đi. Bà đang ở trong phòng đấy."Tôi vào nhà, không thấy ba chồng đâu. Nghĩ chắc ông đi ra ngoài rồi. Khi đến phòng bà, chưa kịp gõ cửa thì tôi nghe giọng bà có vẻ hơi mệt"Mẹ chẳng sống được bao lâu nữa. Con với thằng Huy lo mà chống đỡ phát triển công ty""Mẹ đừng lo lắng cho chuyện của công ty nữa. Thằng Huy nó biết việc, con cũng không phải bù nhìn.""Anh nói thì hay lắm, tôi nằm một chỗ nhưng tôi thính hơn anh tưởng đấy. Thằng Huy vẫn là đứa cháu mà tôi kỳ vọng vì nó trưởng thành hơn thằng Danh. Nhưng nếu tôi có mệnh hệ gì thì số cổ phần ít ỏi của tôi vẫn không thể bên ít bên nhiều được, trừ khi các cổ đông họ nhìn thấy thằng Huy đáng tin.""Vâng mẹ không cần nghĩ nhiều thế. Mẹ để cho ai cũng được. Nhưng với thằng Huy thì mẹ có thể yên tâm, nó là người hiểu chuyện, không vì lợi ích trước mắt mà làm điều sai trái. Con hiểu nó.""Mẹ cũng tin nó nhưng mẹ vẫn lo chuyện hôn nhân của nó. Dù sao nó lấy con An cũng vì để mẹ yên tâm chứ không biết nó có thương yêu gì con bé không.""Chuỵện vợ chồng chúng nó chắc là mẹ hay con cũng không can thiệp được. Nhưng cái gì không thực chất thì cũng đến lúc phải sửa sai.""Anh nói vậy là có ý gì? Cái gì mà sửa sai? Người tôi chọn thì không thể sai được. Con Diễm Quỳnh không thể có phẩm chất đàng hoàng như con An được. Anh đừng có mà chia rẽ chúng nó.""Vâng vâng được rồi. Mẹ cứ nghỉ ngơi đi. Chuyện đâu sẽ vào đó thôi."Tôi nghe tới đó đoán rằng có thể câu chuyện giữa bà và ba tôi sẽ kết thúc nên vội vàng tạo ra tiếng động của bước chân rồi khẽ đưa tay gõ bà truyền ra"Vào đi""Con chào bà, chào ba ạ.""Con An hả con? Sáng sớm qua đây có việc gì hay nhớ bà rồi hả?""Dạ nay cuối tuần con nấu ít cháo mang qua cho bà""Ôi chao, con bé vất vả quá. Mang lại đây bà coi."Tôi lại chỗ bà thì ba tôi chào bà ra khỏi phòng. Ông cũng không hỏi tôi tiếng nào. Tôi gật đầu chào ông rồi bắt đầu lấy cháo ra. Đút cho bà từng muỗng cháo, hỏi han bệnh tình của bà"Con nghe anh Huy nói bà mệt ạ?""Ôi tuổi già ấy mà. Cũng không sống được bao lâu nữa nên gặp con cháu là bà mừng rồi""Bà đừng nói vậy con buồn đó. Bà phải khoẻ mới có người kể chuyện tình yêu cho con nghe chứ.""Con bé này. Chỉ có con mới làm ta vui được" – Rôi bà ngập ngừng hỏi tôi"An này""Dạ""Thằng Huy có tốt với con không?""Dạ rất tốt, cháu trai của bà không thể chê vào đâu được.""Đừng có gạt bà nha con. Nếu nó có làm gì con buồn lòng thì nói với bà, đừng chịu đựng một mình.""Dạ không, anh ấy không làm gì cho con buồn hết bà ạ."Thực ra thì Huy chưa từng làm điều gì để tôi phải phiền lòng. Rất tôn trọng tôi. Để tôi cảm thấy thoải mái sống theo ý tôi muốn. Nên tôi trả lời bà như vậy cũng không có điều tôi hiểu ý bà muốn hỏi về mối quan hệ hôn nhân của chúng tôi, rằng có ổn không. Sao mà ổn cho được khi hôn nhân không hề tồn tại tình yêu?Bà nắm lấy tay tôi"An này, bà biết con chỉ vì thương bà mà đồng ý kết hôn với thằng Huy. Đó là thiệt thòi cho con. Nhưng con hãy tin bà, bà không nhìn sai người đâu.""Dạ.. bà đừng lo lắng. Con thấy rất hạnh phúc và ấm áp khi được làm cháu của bà. Chỉ như vậy thôi là con mãn nguyện rồi."Khi nói những lời ấy tôi hoàn toàn thật lòng. Tôi yêu thương bà thực sự. Có thể nói không quá rằng bà là người duy nhất cho tới bây giờ không hề phán xét cho sư tầm thường của tôi, chẳng những vậy còn yêu thương và khen ngợi tôi rất nhiều, công nhận và chấp nhận tôi còn hơn cả mẹ tôi nữa."Con đừng có để ý đến thái độ của nó hay ba nó mà để bụng hay buồn lòng. Nó lạnh lùng như vậy thôi chứ nó lo lắng mọi thứ chu đáo lắm.""Vâng bà đừng để ý đến tụi con, bà cứ nghỉ ngơi cho khoẻ. Con không phải đi làm thì con sang đây chơi với bà, bà đừng lo nghĩ nữa bà nha.""Ừ, không biết bà già này có còn sống đến ngày nhìn thấy hai đứa có con không."Đến nước này thì tôi hết động viên bà nổi rồi. Chuyện có con là chuyện không nằm trong kế hoạch của tôi, và có lẽ Huy cũng không muốn như chơi với bà được một lúc thì tôi xin phép về để bà nghỉ tới biệt thự phụ thì tôi gặp một cô gái trẻ đang đứng nói chuyện với chị Xuân ở sân. Thấy bóng tôi xuất hiện, chị Xuân hỏi ngay"An đây rồi, cô Quỳnh hỏi gặp cậu Huy. Không biết sáng nay cậu ấy có đến công ty không An?"Tôi nhìn cô ấy gật đầu chào"Chào chị, tôi là An vợ anh Huy. Chị có hẹn trước với anh ấy không?""À dạ em không hẹn trước nhưng nghĩ hôm nay cuối tuần anh Huy không đi làm nên em đến nhà. Thôi để em qua gặp bác trai cũng được ạ.""Hay chị vào nhà uống nước đợi một chút chắc anh ấy cũng gần về rồi đấy.""Dạ không sao đâu chị, em cũng muốn qua chào hỏi bác trai một tiếng. À, em tên Diễm Quỳnh, là đàn em của anh Huy nên chị cứ gọi là em nhé. Nhà em và nhà anh Huy cũng là chố thân quen từ lâu.""Ừm, vậy Quỳnh qua bên ba tôi nhé. Chị Xuân đưa Quỳnh sang bên ấy, tôi vào nhà có việc một chút."Hình như chị Xuân có vẻ cũng đã quen cô ấy từ trước vì thấy họ vừa đi vừa nói chuyện ra vẻ thân tai tôi chợt văng vẳng lời của bà nói với ba chồng tôi lúc nãy "nó tốt hơn con Quỳnh nhiều". Cô gái tên Quỳnh trong câu nói của bà là cô gái này ư? Là thanh mai trúc mã với Huy sao?Nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng không bận lòng lắm. Nhìn cô gái ấy thì rõ là con gái nhà giàu có. Đương nhiên khi đã kết giao với nhà Huy thì chỉ có nhà giàu, là giới hào môn chứ không thể thường thường bậc trung được. Việc liên hôn của những quý tử, tiểu thư của những gia đình giàu có được xem là luật bất thành văn trong giới hào môn. Vì cuộc hôn nhân ấy sẽ có lợi cho công ty, cho việc làm ăn của cả hai bên gia đình, liên minh phe cánh của họ sẽ mạnh thế mà về đây làm vợ Huy đã ba tháng, tôi vẫn chưa hiểu được vì sao bà nội Huy lại nhất mực chọn tôi để kết hôn với anh ta. Và càng ngạc nhiên và khó hiểu hơn là Huy cũng đồng ý với sự sắp xếp ấy của bà. Khi ấy, tôi có hỏi thì anh bình thản trả lời"Dù sao cũng là người đã từng quen, ít nhất cũng không mất thời gian để tìm hiểu từ đầu.""Ra là vậy".Thật vậy, dù tôi và anh ta là hai thế giới tưởng như không bao giờ có thể chung đụng với nhau, nhưng tôi và Huy đã từng là người quen cũ của nhau. Rất lâu lại bồi hồi nhớ lại cơ duyên và hoàn cảnh đưa đẩy chúng tôi gặp lại ấy chỉ mới cách đây vài tháng, ngày tôi vẫn còn ngổ ngáo chìm đắm trong sự chán chường, nhàm chán đến cùng anh xuất hiện. Truyện được đăng tại

sớm muộn gì cũng ly hôn