Thám tử lừng danh Conan: Mục tiêu thứ 14 (名探偵コナン 14番目の 標的 (ターゲット), Meitantei Konan: Jūyon-banme no Tāgetto?) là bộ phim hoạt hình chính thứ hai của bộ truyện tranh Thám tử lừng danh Conan được ra mắt tại Nhật Bản năm 1997, với thám tử chính là Kudo Shinichi.Phiên bản tiếng Anh được ra mắt trên DVD
Phần 2: Lập kế hoạch. Bài 2: Bản kế hoạch hành động là gì và cấu trúc tầm nhìn chiến lược. 11:31. Bài 3: Mô hình BSC - BALANCED SCORECARD - Thẻ điểm cân bằng. 05:02. Bài 4: Quy trình khi đã có Bản kế hoạch làm việc trong năm. 03:48. Bài 5: Lợi ích của bản kế hoạch đối
Khoanh vùng chính xác đối tượng, điều này giúp tăng hiệu quả trong việc triển khai các kế hoạch hay chiến dịch kinh doanh. Xác định khách hàng mục tiêu sẽ giúp xác định đúng khách hàng tiềm năng. Khi xác định khách hàng tiềm năng đúng sẽ mang lại những lợi ích cho doanh
truyện Nữ Pháp Y Thiên Tài của Tác giả (Thiên Định Phong Lưu), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Truyện Nữ Pháp Y Thiên Tài thuộc truyện ngôntình sắc, khi trên thế giới này, những người biết Tiêu Tự Trần đều tôn anh ấylà đại thần.Nhưng chỉ có Tần Khanh, qua tìm tòi phân tích kỹ càng mới
Mục tiêu của bạn cần làm gì sẽ đóng vai trò quyết định bạn nên chọn nền tảng nào. Các lựa chọn bạn cần cân nhắc là: Sử dụng CMS : Hãy cứ hình dung hệ thống quản trị nội dung (CMS) là một công cụ cao cấp để giúp bạn làm website, thiết kế trang web, và tạo nội
Kết quả nghiên cứu của Haley đã phát hiện được bốn khúc thị trường theo ích lợi: Kinh tế, tác dụng chữa bệnh, tác dụng thẩm mỹ và mùi vị. Mỗi nhóm tìm kiếm ích lợi có những đặc. 4. Phân đoạn thị trường xà bông tắm ở Việt Nam Lê Trường Giang VMBA-16 điểm
Topic này mang tính chất chia sẻ kinh nghiệm sử dụng là chính, để giúp các đạo hữu làm ebook và các converter lấy text trọn bộ truyện. Các đạo hữu lên google search "tải truyện chữ nhanh" cũng có thể tham khảo kinh nghiệm sử dụng ở nhiều nơi. 1. Về phần mềm: Spoiler: Mời
Phim Thám Tử Lừng Danh CoNan 2: Mục Tiêu Thđọng 14 đưa bọn họ tới thời gian Conan bị vướng vào trắc trở của mái ấm gia đình Mori. Murakangươi, kẻ tù túng đã bị Mori tống giam những năm kia ni được ra tù đọng. Vì hận thù Mori nhưng chắc là Murakamày sẽ theo lần lượt
. Chạy xong mười km ngoại trừ Đỗ Nghiên Thanh thì tất cả các học viên khác đều trở về ngủ tiếp, Phương Mặc Dương nhìn cô ấy bó ba lô. Mưa vẫn đang rơi, quần áo của cô ấy đã ước đẫm, gió mùa đông thổi qua làm người lạnh run run, ngón tay cũng trở nên cứng ngắc như một khúc gỗ. Mười km đối với đại đa số học viên mà nói đã là vượt quá giới hạn, ngay cả sức lực bó ba lô Đỗ Nghiên Thanh cũng không còn. Chăn đã hoàn toàn bị ngấm nước mưa, nặng chết đi được, Đỗ Nghiên Thanh thở gấp dữ dội, cô ấy quỳ trên mặt đất bó ba lô hết lần này đến lần khác. Phương Mặc Dương đứng bên cạnh cô ấy giám sát, lúc bó đến lần thứ năm, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được nữa hất tay cô ấy ra. “Em đang bó bánh bột mì à? Tôi đã từng huấn luyện nhiều học viên như vậy nhưng chưa thấy ai có sức lực kém như em! Bước sang một bên, nhìn xem.”Động tác cực nhanh, anh ta làm mẫu một lần cho Đỗ Nghiên Thanh xem, sau đó lại mở ra để cô ấy tiếp tục bó. Chỉ là Đỗ Nghiên Thanh rất không hăng hái, bó được một nửa đã bị Phương Mặc Dương thô lỗ gỡ ra. “Đỗ Nghiên Thanh! Yêu cầu em có thái độ nghiêm túc một chút! Không nên làm liên lụy đến mọi người! Sao? Người khác đều làm được chỉ có em là làm không được à?”Phương Mặc Dương chuyên tâm giáo huấn người nào đó, anh ta không hề chú ý đến sắc mặt Đỗ Nghiên Thanh đang dần dần xám xịt như trời đầy mây, chờ đến khi anh ta mắng xong mới phát hiện cô gái bình thường hay lắm lời nhất đang cúi đầu quỳ gối tại chỗ. “Em đang lề mề gì đó? Có phải đang chuẩn bị sức lực để luyện tập thẳng đến hừng đông luôn không? Tôi thì không sao cả, nhưng khóa huấn luyện ngày mai em tuyệt đối không được vắng mặt.” “Phương Mặc Dương!” Bỗng nhiên Đỗ Nghiên Thanh ngẩng đầu lên, gọi thẳng tên anh ta, cô ấy hùng hổ đẩy anh ta đang chắn ngang qua một bên. Phương Mặc Dương chớp mắt, “Em gọi tôi là gì?”“Tôi gọi anh là biến thái! Không có nhân tính! Ngược đãi điên cuồng! Tôi chịu đựng anh đủ rồi!” Đỗ Nghiên Thanh không quan tâm thét to, đứng lên chiếc chăn dậm chân bình bịch. “Tôi mặc kệ! Anh nhìn tôi không vừa mắt tôi nhìn anh cũng đâu có vừa mắt đâu! Tôi muốn về nhà!”Đỗ Nghiên Thanh thét xong thì xoay người bước đi, Phương Mặc Dương giật mình. “Đỗ Nghiên Thanh! Đứng - Yên!” Mệnh lệnh bất chợt của Phương Mặc Dương khiến Đỗ Nghiên Thanh dừng bước chân theo bản năng, cô ấy đứng nghiêm, ngay sau đó đã bị một sức lực kéo về. “Đỗ Nghiên Thanh, em lặp lại những lời nói vừa nói xem!”“Không phải là anh đang trừng phạt tôi sao? Tôi thôi học! Thôi học!”Tiếng sấm ầm ầm dường như đang lấn át cả thanh âm của cô ấy, nhưng Phương Mặc Dương vẫn nghe được. Mặt anh ta đen lại, môi hơi nhếch lên. “Nếu em thật sự muốn thôi học, tôi không ngăn cản em, dù sao không bao lâu nữa em cũng bị tôi đảo thải!”Đỗ Nghiên Thanh trừng mắt với anh ta, không nghĩ đến việc anh ta lấy lui để tiến. “Anh… Anh…”Cô ấy “Anh” rất lâu mà vẫn không nói tiếp vế sau được, Phương Mặc Dương nhíu mày, “Tôi làm sao? Tôi biến thái? Không có nhân tính? Ngược đãi điên cuồng?”“Anh…” Đỗ Nghiên Thanh thở hổn hển kịch liệt, bỗng nhiên cô ấy im lặng, ầm một cái khóc rống lên. “Tôi vừa chạy xong mười km! Tôi mệt sắp chết, tôi lạnh muốn chết, tôi buồn ngủ chết được! Đội trưởng, tôi muốn đi ngủ! Hu hu…” Phương Mặc Dương há hốc mồm, cô ấy lại níu chặt vạt áo anh ta, quang minh chính đại nhào vào lòng anh ta… làm nũng? “Thả ra! Chú ý hình ảnh một chút, còn ra thể thống gì nữa.” Phương Mặc Dương đẩy cô ấy ra, Đỗ Nghiên Thanh lại giống như thuốc dán bắt đầu dính chặt vào anh ta lại kéo cô ấy ra lần nữa, “Đỗ Nghiên Thanh, tôi là đội trưởng của em.”“Tôi, lạnh!” Đỗ Nghiên Thanh tức giận nhìn anh ta, bổ nhào qua lần thứ Mặc Dương nhíu nhíu mày, đôi con ngươi tối đen nhìn xung quanh, sau đó lại trở lại bình tĩnh, do dự, giơ tay lên muốn ôm lấy thân thể đang run run của cô ấy, nhưng lúc cuối khi sắp chạm đến lại buông tay xuống.“…”“…”Thấy anh ta không đẩy mình ra nữa, Đỗ Nghiên Thanh lén lút nhếch môi lên, “Có thể không phạt Lôi Vận Trình không?”“Không thương lượng.”“Cậu ấy là chị em tốt với tôi, sao anh lại không có tình người như vậy?” Đỗ Nghiên Thanh bất mãn, đấm anh ta một cái.“Đừng nói điều kiện với tôi, ngẫm lại thân phận của em là gì đi?”Đỗ Nghiên Thanh đương nhiên biết, cô ấy căn bản không hề ôm hy vọng Phương Mặc Dương có thể nương tay giúp cô ấy một lần. “Vậy cũng không thể chỉ xử phạt một mình cậu ấy, thật ra chúng tôi đều -”Phương Mặc Dương kịp thời chặn lời cô lại, “Tôi chưa nghe được gì cả.” Đỗ Nghiên Thanh ngẩn người, hoảng hốt nhận ra mình vừa nói gì, cô ấy gật gật Vận Trình một mình chạy xong mười km, lúc về đến ký túc xá thì cả người cô đều cảm thấy trống rỗng, môi cô lạnh đến mức xanh mét. Đỗ Nghiên Thanh đã chuẩn bị nước nóng và quần áo sạch cho cô, ôm chăn bước đến ngủ cùng với cô.“Chăn chúng ta không phải là ướt hết rồi sao? Chăn này ở đâu ra?” Lôi Vận Trình ôm bình nước nóng phát run. Đỗ Nghiên Thanh cười xảo quyệt, bàn tay bé nhỏ áp sát tai cô. “Đội trưởng.”Lôi Vận Trình gật đầu, cô cuộn người như một bào thai nằm yên không nói chuyện. Đỗ Nghiên Thanh muốn an ủi cô, lại không biết nói từ chỗ nào, “Ngủ trước đi, trời sắp sáng rồi.”Cả đêm Lôi Vận Trình không hề ngủ, ngày hôm sau hai mắt cô thâm quầng. Ở bên ngoài trời vẫn mưa to chưa dứt, thời tiết rét lạnh âm u khiến người khác vô cùng buồn bực. Không chợp mắt giống như cô còn có Hướng Bắc Ninh và Lệ học môn Toán thường xuyên làm một vài bài kiểm tra trắc nghiệm, lúc phát bài kiểm tra xuống, Lệ Vũ vẫn chưa làm bài ngay lập tức, cậu ta ngắm nghía chiếc bút máy rồi chống cằm nhìn Lôi Vận Trình đang vùi đầu cắm cúi làm bài ở phía trước. Giáo viên gọi tên Lệ Vũ nhắc nhở thời gian với cậu ta, lúc đó Lệ Vũ mới tan học vang lên, lớp trưởng giúp giáo viên thu bài kiểm tra, lúc thu đến chỗ Lôi Vận Trình, Hướng Bắc Ninh nhỏ giọng nói với cô. “Tan học cậu khoan hẵng đi.”Cả nhóm bạn học cùng nhau đi ăn cơm, trong phòng học chỉ còn có bốn người bao gồm cả Đỗ Nghiên Thanh. Lệ Vũ bị Đỗ Nghiên Thanh trách mắng, cậu ta không phản bác mà chỉ cau mày nhìn Lôi Vận Trình. Hướng Bắc Ninh kéo Lôi Vận Trình đến cuối lớp hỏi tình huống tối hôm qua, nhưng cô không nói gì cả, ung dung như thiên hạ không xảy ra chuyện gì.“Anh ta không bảo cậu khai ra tên tất cả mọi người à?” Lệ Vũ bỗng nhiên mở miệng, “Ngày mai tớ sẽ đi tìm đội trưởng nói rõ mọi chuyện.”“Tôi khuyên cậu đừng đi.” Đỗ Nghiên Thanh liếc cậu ta, “Cậu nói chưa dứt lời, vấn đề xử phạt của Lôi Vận Trình càng không có đường quay về, hơn nữa tất cả mọi người đều không trốn thoát được.”Hướng Bắc Ninh trầm ngâm, thể hiện đồng dự đoán của mọi người, Phương Mặc Dương không hề đề cập vấn đề này trước mặt mọi người nữa, chỉ là lại tăng mạnh cường độ huấn luyện. Nhưng trong lòng ai cũng càng trở nên bất ổn và nặng nề hơn, cái cảm giác đó giống như tội phạm bị bịt mắt tử hình, biết có một họng súng đang nhắm ngay bản thân, biết sẽ chết nhưng lại không biết chết khi nào, sự tra tấn tâm lý vượt qua cả tra tấn thân như ngày nào Lôi Vận Trình cũng bị Phương Mặc Dương giữ lại một mình, bọn họ nói gì, không ai biết. Hướng Bắc Ninh và Lệ Vũ đều đã từng hỏi cô, cô chỉ cười nhạt, nói không có gì sao không có việc gì cho được?Bọn Hướng Bắc Ninh không chỉ một lần thấy Phương Mặc Dương ra mệnh lệnh xúc tiến gánh nặng huấn luyện chạy vượt cho Lôi Vận Trình, nói bằng cách khác, đó chính là xử phạt về mặt thể đợt khẩn cấp vào nửa đêm càng lúc càng nhiều, khiến trong lòng mọi người đều hoảng sợ, có người không dám ngủ, không biết lúc nào lại nghe thấy được âm thanh tập hợp khẩn cấp. Nếu ngày nào có khả năng tập hợp khẩn cấp, Phương Mặc Dương sẽ nói cho một mình Lôi Vận Trình biết, hơn nữa là không cho cô nói cho người khác biết, nhưng… chỉ là “khả năng” sẽ có. Lôi Vận Trình thường cố nhịn cơn buồn ngủ vảnh tai chờ âm báo, kết quả lúc nghe được âm thanh thì lại là sáng sớm lúc rời khỏi có đêm có thể thức đến ba bốn lần, mỗi một lần Phương Mặc Dương đều tìm được một vài nơi khiến anh ta không vừa lòng trên người Lôi Vận Trình, mức độ hà khắc khiến người khác tức sôi cả máu, sau đó vì thế mà khiến toàn đội phải chạy năm km, cô thì mười km. Lúc trở về ký túc xá vẫn chưa kịp nhắm mắt đã nghe thấy âm báo rời khỏi giường, không cho lấy bất kì lý do gì vắng mặt vào buổi tập hợp ngày hôm huấn luyện thể năng phi hành chuyên nghiệp đã bắt đầu, thang đu, vòng lăn, tất cả đều đã chuẩn bị sẵn cho trương trình học. Vốn dĩ tiêu chuẩn là một phút trên hai mươi lần quay vòng lăn1 sẽ được vượt qua kiểm tra, người khác thì có thể hai mươi vòng, nhưng cô thì không được. Gần đây, mỗi ngày cô đều phải bỏ ra nhiều hơn người khác là chạy mười km, vòng lăn bốn mươi vòng, tổng cộng tiến hành tám mươi lần đánh đu thang2. Xong xuôi còn phải học thuộc lòng [Điều lệnh nội vụ], cũng không phải là học thuộc lòng suông thôi, mà là anh ta sẽ kiểm tra lấy điểm Ví dụ như mục I trong điều thứ 17 và toàn nội dung của mục IV…1 Quay vòng lăn2 Đánh đu thangBữa cơm chiều cô không dám ăn nhiều, cô sợ leo thang đu sẽ nôn ra. Buổi tối trở về Đỗ Nghiên Thanh để cháo lại cho cô, một muỗng cô cũng không chạm vào. Nằm ở trên giường cô không thể nhắm mắt lại, cứ hễ nhắm mắt là liền cảm thấy trời đất đều không ngừng quay tròn, quay tròn… Sau đó là nôn mửa, như muốn nôn ra cả dạ dày, cuối cùng nôn ra cả Nghiên Thanh vì chuyện này mà đi tìm Phương Mặc Dương, anh ta chỉ nghe một hai câu thì quát đuổi cô ấy về. Hướng Bắc Ninh và Lệ Vũ cũng đi tìm, kết quả còn thảm hại hơn, ngay cả cơ hội nói chuyện Phương Mặc Dương cũng không cho, trực tiếp ra lệnh hít đất một trăm cái, một trăm cái gập người, một trăm cái kéo xà. Thật ra tất cả những thứ này bản thân cô có thể không thừa nhận, chỉ cần cô nói ra đêm đó còn có học viên nào uống rượu, cô có thể không bị khai trừ, cùng lắm là xử phạt mức cảnh cáo, bất kể là nhập vào hồ sơ. Đây chính là điều kiện mà Phương Mặc Dương đã ra cho cô, cô ở lại, thì có người sẽ bị khai trừ quân tịch, còn nếu cô rời đi, thì người khác được ở Mặc Dương không yêu cầu cô ra quyết định ngay lập tức, nhưng mỗi ngày anh ta đều không ngừng ép cô. Ngay cả chính Chỉ đạo viên cũng nói anh ta đã ra tay hơi quá mức, dù sao Lôi Vận Trình cũng là một học viên nữ, nhưng không ai có thể xin Phương Mặc Dương bỏ qua được.“Học viên nữ? Tôi chỉ phân biệt học viên giỏi kém, không phân biệt nam nữ.”Cho dù cô ngụy trang che giấu tốt đến đâu, dẫu cô có thể kiên trì, Phương Mặc Dương cũng biết cô sẽ nhanh chóng sụp đổ, cho dù là thân thể hay là tinh thần đi chăng nữa, chỉ nhìn vào ánh mắt là có thể nhận khi sát hạnh thể năng, Phương Mặc Dương nói một vài lời với các học viên “Tôi đã muốn nói những lời này từ rất lâu, việc các em có thể kiên trì được ba tháng không nói lên được gì cả, nhưng tôi sẽ nói chúc mừng các em, chúc mừng các em đã tiến vào giai đoạn có sự đào thải càng nghiêm khắc hơn! Nhiệm vụ của tôi không phải là huấn luyện các em đủ tư cách làm phi công, mà là huấn luyện và tìm đủ mọi cách để loại những cậu ấm, những tiểu thư ra khỏi học viện hàng không! Mà nhiệm vụ của các em chính là sử dụng mọi biện pháp để được ở lại nơi này! Các em muốn làm phi công, chỉ có ở nơi này, mới có thể cho các em - Cơ hội!”Hai chữ cuối cùng trong lời nói khiến tất cả im lặng, Lôi Vận Trình biết lời nói này là nói cho cô nghe. Phương Mặc Dương nói rất đúng, cô phải nghĩ ra mọi cách để trở thành phi công, không phải chỉ vì ai đó, mà còn là vì bản thân cô. Bị anh ta dồn ép càng chặt, cô càng kinh ngạc khi phát hiện điểm mấy chốt của bản thân là chống đỡ và có sức lực tiềm tàng. Anh ta càng đả kích cô, cô càng không để cho bản thân ngã sát hạch thể năng trôi qua, không hề bất ngờ là có bốn người bị đào thải, trong đó cũng không có Lôi Vận Trình. Lúc đọc thành tích, Phương Mặc Dương âm thầm giương môi cười khẽ, cô vẫn đứng trên vài cái tên như trước. Trong tình trạng mỗi ngày ngủ không đủ giấc, tiêu hao thể năng lớn như thế chẳng những không làm thành tích cô tụt dốc mà ngược lại còn muốn tăng mà, ở mỗi người đều có giới hạn, cô còn có thể nhẫn nại được bao lâu?Lúc các học viên bị đào thải mang theo hành lý rời khỏi trường học thì tất cả mọi người đều đang ở khu tập luyện thang đu trên sân thể dục, Lôi Vận Trình đứng từ xa nhìn qua, đôi môi nhỏ nhắn của cô mím chặt, lúc thu hồi tầm mắt thì đúng lúc chạm phải Phương Mặc Dương. Ánh mắt của Phương Mặc Dương vẫn ẩn chứa vẻ xem thường và khiêu khích, dường như anh ta luôn luôn chờ cô đến đầu viên ấn đồng hồ, hai người một tổ đánh đu thang. Khi đến phiên Lôi Vận Trình cô không nghe được tiếng gọi tên mình, dường như suy nghĩ đang trôi dạt đến vũ trụ nào đó. Hướng Bắc Ninh đề cao giọng nói nhắc lại một lần nữa, Lôi Vận Trình mới như người vừa tỉnh lại từ trong giấc viên giảng sơ qua động tác trọng yếu. Mỗi ngày Phương Mặc Dương đều “tăng ca thêm giờ” huấn luyện cô, lẽ ra đúng lí là không nên xảy ra bất kì chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng mà chuyện ngoài ý muốn cứ xảy ra bất cứ lúc nào như khi đánh đu thang, Hướng Bắc Ninh đã cố ý nhắc nhở cô phải tập trung chú ý, mà Lôi Vận Trình đánh đu chưa đến mười vòng thì bỗng nhiên rơi xuống từ trên cao, đầu cô suýt chút nữa đã va đập vào nền đất. Hướng Bắc Ninh ở phía dưới nhìn chằm chằm vào tình cảnh của cô, nhưng cậu ấy lại không kịp bắt cô lại, cậu ấy chỉ có thể dùng chân chống đỡ một phần. May mắn là nhờ có phần chống đỡ đó, nếu không chuyện gì sẽ xảy ra, không ai dám nghĩ viên tức giận trách mắng cô một trận, đưa đến phòng y tế. Đỗ Nghiên Thanh bị dọa không ít, suýt chút nữa đã bật khóc, bị Phương Mặc Dương trừng mắt nên cô ấy đành nuốt nước mắt Lôi Vận Trình ngủ mơ mơ màng màng thì cô mơ hồ thấy được thân ảnh của một người đàn ông bên cạnh giường mình, người đó khom người dịch góc chăn cho cô, bàn tay xoa trán cô. Lôi Vận Trình không nhìn thấy rõ dáng vẻ của người đó, chỉ có thể nghe thấy người đó cười khẽ, nhưng thanh âm đó lại chợt xa chợt gần.“Có phải sợ lắm không?”Một câu nói bình thường nhưng trong tích tắc lại khiến nước mắt của Lôi Vận Trình trào ra, cô nắm lấy tay người đó không buông, khóc đến mức như không thể khống chế được. “Phong Ấn… Phong Ấn…”Hướng Bắc Ninh cau mày thật chặt, ngón tay lau nước mắt đang chảy ra của cô, vỗ nhẹ tay cô an ủi.“Đau… Đau quá…” Lôi Vận Trình nói mê, làm thế nào nước mắt cô vẫn không ngừng lại được. Sau lưng cô cũng bị bầm một vùng, ngoại trừ trầy da cũng may là không để lại hậu quả gì đáng kể, sự may mắn của cô khiến bác sĩ cũng cảm thấy thần Bắc Ninh xốc chăn lên xem xét vết thương của cô, khi thấy không xuất hiện vấn đề gì mới cậu ấy yên tâm. Những lời cậu ấy an ủi không biết cô nghe được bao nhiêu, trong miệng cô không ngừng lặp lại cái tên của một người, cái tên của một người đàn ông. Tay của Hướng Bắc Ninh vẫn còn bị cô nắm lấy, phảng phất như đang nắm lấy chiếc phao cứu đắm của Bắc Ninh bình tĩnh nhìn cô, chậm rãi khom người xuống, dùng động tác cực nhẹ hôn vào trán cô, cậu ấy nhỏ giọng nói “Đừng khóc, ngủ một giấc thật ngon, tỉnh lại sẽ không đau nữa, ngoan, Trình Trình…”Tay đặt trên khóa cửa của Lệ Vũ rút lại, cậu ta rón ra rón rén lui ra ngoài, tìm một nơi không có người lấy thuốc lá Trung Hoa ra hút một hơi. Hút hết một điếu, chuẩn bị trở về, lúc xoay người lại thì phát hiện Phương Mặc Dương đang đứng ở phía sau cậu ta không biết đã bao lâu chân Phương Mặc Dương cọ cọ lên mẩu thuốc lá trên nền đất, cười “Trung Hoa à, còn nhỏ tuổi mà đẳng cấp không thấp nha.”Trong lòng Lệ Vũ nặng trĩu…Lúc Phong Ấn nghe từ chính miệng Phương Mặc Dương nói Lôi Vận Trình ngã từ trên thang đu xuống thì cả người anh bật dậy từ trên giường, dọa Bùi Dịch nhảy dựng lên. “Cậu là xác chết vùng dậy à?”Phong Ấn nhắm mắt lại, trước mắt anh tất cả đều hiện lên cảnh tượng mơ hồ thịt máu đáng sợ, anh nắm chặt điện thoại hỏi Phương Mặc Dương “… Cô ấy… hiện nay sao rồi?”Phương Mặc Dương bán một chút thông tin, “Không thể tham gia huấn luyện, lên lớp cũng vắng mặt, cậu nói đi?” Phong Ấn xoa ót của mình, anh không thể phân định đâu thật đâu giả trong lời nói của anh ta. “Có người chăm sóc không?”“Đã chuyển đến bệnh viện quân khu, có chuyên gia trông nom.” Phương Mặc Dương thấy anh không nói chuyện thì cười nhạt. “Không phải cậu muốn tôi đi chăm sóc cô ấy đó chứ? Tôi là đội trưởng cô bé của cậu chứ không phải là bảo mẫu.”Bùi Dịch dốc sức tranh giành nhà vệ sinh xong xuôi, trở về thì thấy Phong Ấn đang đứng trước cửa sổ, tay khoanh trước ngực, sắc mặt u ám. “Xảy ra chuyện gì thế?”Phong Ấn trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên bật cười. “Lúc trước anh và chị dâu quen biết nhau thế nào?”“Là bạn học, từ trung học đã không xa nhau.” Nói đến vị hôn thê, Bùi Dịch đương nhiên là đắc ý.“Sao bây giờ mới chuẩn bị kết hôn?”Bùi Dịch nhúng vai, vẻ mặt mang theo sự đau khổ. “Không gạt cậu, anh đã từng nghĩ đến việc chia tay, làm phi công là giấc mộng từ nhỏ của anh, nhưng cô ấy lại rất nhát gan, cho đến bây giờ cũng không dám hỏi đến những chuyện phi hành của anh.”Phong Ấn gật đầu, Bùi Dịch cũng không nói thêm gì nữa, có vài chuyện không cần nói quá nhiều.“Nhưng mà tìm hiểu nhau nhiều năm như thế, anh và cô ấy cũng không chia tay, sống hay chết cũng chỉ có cô ấy.” Bùi Dịch nở nụ cười thoải mái, vỗ vỗ vai anh.…Ai cũng không nghĩ đến giấc ngủ này của Lôi Vận Trình trải qua không hề bình lặng, cô liên tục phát sốt, hốt hoảng, lờ mờ, lúc mở mắt, ánh mắt như không có tiêu cự, miệng cô không ngừng nói mê. Có khi nghe hiểu, có khi người khác hoàn toàn không hiểu cô đang nói thầm điều nằm mơ, trong giấc mơ trời đất quay cuồng, tất cả cảnh vật xung quanh đều chuyển động. Cô không đứng vững, muốn túm lấy thứ gì đó, vươn tay ra thì thấy hai tay trống trơn. Phong Ấn đứng cách cô không xa đang lạnh lùng nhìn cô, không giúp cô, anh lạnh lùng làm trái tim người khác lạnh cóng. Khắp người cô đang mang toàn là trang bị, chiếc ba lô nặng trịch khiến cô đứng không vững, hai chân giống như đang bị buộc vào tảng đá. Thân ảnh của anh càng lúc càng trở nên mơ hồ, cô bất lực, trơ mắt nhìn anh biến mất trước mặt bóng đêm, cô nghe có người gọi tên mình, gọi hết lần đến đến lần cố gắng lắng nghe xem là giọng nói của ai, không biết vì sao giọng nói kia lại khiến cô đau lòng sắp chết. Mỗi một tiếng gọi cô, đau tựa như con dao nhỏ lóc lấy một miếng thịt trên đau, đau đến mức cô muốn moi tim ra vứt bỏ…Bỗng nhiên Lôi Vận Trình mở to mắt, cô hé môi thở gấp dồn dập. Cả người đầy mồ hôi, hốc mắt cô bị sương mù bao phủ. Một người đàn ông vén phần tóc ẩm ướt trên trán cô, nâng cằm cô lên.“Vừa rồi là mơ thôi, anh ở đây, Trình Trình, nhìn rõ xem, là anh đây.” Lôi Vận Trình dùng tất cả sức lực mới có thể chuyển ánh mắt tập trung lên người trước mặt này. Cô thấy anh mặc một bộ quân trang màu xanh lam, cổ áo mở rộng, trên chiếc cằm cương nghị râu đã mọc lởm chởm, vòng xoáy cuồn cuộn màu đen trong ánh mắt khiến người khác hoảng tay Phong Ấn vuốt ve làn da cô, một lúc lâu sau anh mới cất giọng nói khàn khàn “Trình Trình, thấy rõ không? Anh là ai?” Đôi môi tái nhợt của Lôi Vận Trình hơi giương lên, cô vẫn còn đang kinh ngạc theo dõi vẻ mặt anh, nước mắt lặng lẽ tuông trào. “Anh không phải là…”“Gì?” Phong Ấn không hiểu lời tay vươn ra của Lôi Vận Trình dừng lại ở giữa không trung, vô lực buông xuống bên giường, lẩm bẩm “Sao tôi vẫn còn nằm mơ nữa…” Trong yết hầu của Phong Ấn xông lên một cảm giác căng ra đau đớn, không hiểu sao trái tim lại nặng trịch tới vậy, nắm lấy tay cô chạm vào mặt mình.“Anh cam đoan, lúc này là thật.”
Tác giả Tâm ThườngThể loại Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 63Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Ngôn tình, hiện đại, nữ truy, quân lữTên xuất bản “Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Đợi Anh”Edit Phong Lin, alice_le Chương 26, 27, 28, vĩ thanh, NT2 & 3Beta Rabbitlyn chương 1 đến 15Fix PhongUyen chương 16 đến hếtĐộ dài 58 chương + 1 vĩ... thanh + 3 ngoại truyệnHứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi!Tóm lại, đây là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân…***Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó.***Có biết hay không?Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm đến khi anh phải thừa nhận rằng Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Ebook Mục Tiêu Đã Định của tác giả Tâm ThườngThể loại Ngôn tình, hiện đại, nữ truy, quân lữTên xuất bản “Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Đợi Anh”Edit Phong Lin, alice_le Chương 26, 27, 28, vĩ thanh, NT2 & 3Beta Rabbitlyn chương 1 đến 15Fix PhongUyen chương 16 đến hếtĐộ dài 58 chương + 1 vĩ thanh + 3 ngoại truyệnHứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi!Tóm lại, đây là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân…***Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó.***Có biết hay không?Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm đến khi anh phải thừa nhận rằng Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Lôi Vận Trình trừng to mắt nhìn Phong Ấn, giống như cô muốn nhìn xuyên qua anh. Sự chịu đựng của cô đã vượt quá giới hạn, ngay cả đầu ngón tay cũng phát run, nước mắt như hạt ngọc trai tuôn rơi không ngừng, bàn tay nhỏ bé cứ lau lung tung trên mặt, nhưng nước mắt của cô lại càng tuôn trào mãnh liệt không nhớ rõ vừa rồi cô đã dùng sức mạnh đến cỡ nào, cái tát mà cô đã đánh Phong Ấn lại khiến trái tim bắt đầu nóng máy dừng lại ở tầng một, cô che mặt lao ra ngoài, va vào người đứng chờ khiến người đó ngã xuống. Phong Ấn đỡ người đó dậy nói lời xin lỗi rồi xoay người chạy theo, lúc ra ngoài Lôi Vận Trình đã lên xe, khởi động máy rời đi, Phong Ấn mắng thầm một tiếng rồi lái xe đuổi giao thừa, trên đường xe ít người thưa, Lôi Vận Trình nhìn vào kính chiếu hậu chiếc xe đang theo sát xe mình, đó chính là xe của Phong Ấn. Bỗng nhiên cô đạp chân ga đến tốc độ nhanh nhất, cô trải nghiệm cái gọi là khoái cảm siêu tốc, nhưng điều đó lại khiến Phong Ấn hoảng sợ đến mức cả người đổ mồ hôi lạnh. Anh sợ cô gặp chuyện không may, Phong Ấn điều khiển tốc độ chậm lại không đuổi theo cô nữa, anh dần dần thấy cô biến mất khỏi tầm mắt của Vận Trình chạy xe một vòng lớn mới phát hiện bản thân không có chỗ nào để đi, bỗng nhiên cô nghĩ đến quán bar của Châu An Đạt, cô lái xe thẳng đến nơi nay quán bar không có nhiều khách, Châu An Đạt ngồi trên bàn bày đầy rượu và thức ăn thảnh thơi uống rượu xem TV. Lôi Vận Trình cứ như vừa từ trên trời rơi xuống khiến anh ta không ngừng kinh ngạc. “Tiểu Trình Trình? Sao lại đến đây một mình?”Sắc mặt Lôi Vận Trình u ám, cô không nói lời nào mà xông vào quầy bar rồi tùy ý lấy một chai XO, bật nắp rồi ngửa đầu uống ừng ực. Châu An Đạt liền bước đến giật lấy chai rượu rồi để lại trong quầy. “Em bị đả kích gì thế, rượu đấy, không nên uống như vậy.”Lôi Vận Trình không quan tâm đến anh ta, cô lại cầm lấy một chai khác, vừa bật nắp đã bị ai đó giật lấy, một bàn tay dài bỗng nhiên nâng cằm cô lên, thanh âm nghiêm túc vang lên từ đỉnh đầu cô.“Đã xảy ra chuyện gì?”Lôi Vận Trình giương mắt nhìn người đó, quả nhiên là Lục Tự, cô nở nụ cười châm biếm, đẩy mạnh anh ta ra. “Phong Ấn bảo anh đến tìm tôi sao? Có phải anh ấy bảo anh đến an ủi tôi không?”Châu An Đạt giật lấy rượu trong tay cô rồi phân trần thay cho Lục Tự. “Cả ngày nay Lục Tự đều ở chỗ tôi, này, Tiểu Trình Trình, có phải thằng nhóc Phong Ấn lại xem thường em không?”“Đừng nhắc đến tên khốn đó với tôi!” Lôi Vận Trình tức giận, cô đặt tay lên mặt bàn gạt tất cả ly xuống mặt đất, tiếng vỡ vụn lốp bốp cũng giống như một khúc hòa tấu vang vọng bên tai An Đạt và Lục Tự nhìn nhau, đây là lần đầu tiên họ thấy Lôi Vận Trình lại không khống chế được như thế. Đối mặt với đống đổ nát, Lôi Vận Trình hít hít mũi, giơ tay lên che mắt lại, tiếp theo đó là tiếng nức nở khẩn cầu vang lên. “Thực sự xin lỗi, tôi sẽ đền bù gấp đôi cho anh, đừng đuổi tôi đi, bây giờ tôi không muốn về nhà.”Châu An Đạt bày ra bộ dạng tan nát cõi lòng, tay ôm ngực. “Vỡ vụn hết rồi, tôi sẽ ghi sổ nợ tên Phong Ấn, Lục Tự dẫn cô ấy đi đi, trên lầu không có người, hai người lên đó tâm sự đi, tôi thu dọn chỗ này một lát mới được.”…Trong căn phòng nào đó trên lầu, Lôi Vận Trình nhốt mình ở trong phòng không cho Lục Tự vào. Lục Tự ở ngoài cửa lặng lẽ hút thuốc, tuy rằng anh ta không nghe được âm thanh gì nhưng anh ta biết cô đang An Đạt đi lên, cầm theo một chiếc điện thoại di động đưa cho Lục Tự. “Là điện thoại của Tiểu Trình Trình, vừa rồi bị rơi, cậu xem rồi lo liệu đi.”Trên màn lập lòe tên Phong Ấn, chiếc điện thoại trong tay không ngừng rung rung. Vốn dĩ Lục Tự muốn mang điện thoại vào cho cô, nhưng giây phút tay chạm vào khóa cửa, anh ta đã thay đổi chủ ý. Anh ta chậm rãi rút tay về, dựa người vào tường, con ngươi đen láy hiện lên sự u ám, cuối cùng, anh ta nhắm mắt lại, hai tay tháo pin ra.“Anh Châu, chỗ của anh có thuốc không?”Châu An Đạt nhíu mày, “Thuốc tỉnh rượu?”“… Không phải.”Lục Tự mở miệng một cách nặng nề, Châu An Đạt mím môi, dường như đã hiểu được, nhìn thoáng qua căn phòng. “Lục Tự, không được làm càn.”Khóe môi Lục Tự cong lên, “Nếu làm càn có thể có được cô ấy, em thật sự muốn thử một lần.”…Trong phòng không có cửa sổ, không gian tối đen như mực. Lục Tự mang theo bình rượu bước vào, mở ngọn đèn lờ mờ ngồi xuống cạnh cô. “Khóc đủ chưa? Phong Ấn đã làm gì mà chọc tiểu công chúa không vui thế này?”“Cút.” Lôi Vận Trình cuộn người nằm trên sofa, cô buồn bã ném lại một Tự thở dài một tiếng, nâng ly đặt lên bàn, sờ sờ đầu cô. “Nếu em thật sự không có chỗ đi thì có thể đến nhà của tôi, nhà tôi không có ai cả.”“Cút.”“Trong lòng cảm thấy không thoải mái thì nói hết với tôi đi, có thể cổ vũ được tôi đấy.”“Anh tránh ra đi, tôi không muốn nhìn thấy anh.”“Tôi biết, nhưng tôi thấy bây giờ em rất cần người ở bên cạnh.” Lục Tự vuốt tóc cô, bỗng nhiên nhớ lại lúc tóc cô còn dài, một cô gái duyên dáng yêu kiều như thế, lần đầu tiên anh ta thấy cô đã biết cô không đơn giản, Lôi Vận Trình là người phụ nữ dũng cảm nhất mà anh ta được gặp cho đến bây Vận Trình mạnh mẽ gạt tay anh ta ra, thậm chí còn mang theo vài phần kiên quyết. “Ngay cả khi tôi cần người ở bên cạnh, thì người đó cũng không phải là anh.”Con ngươi của Lục Tự rũ xuống, anh ta nắm lấy vai cô rồi xoay cô đối diện với mình. “Đủ rồi đó Lôi Vận Trình! Ai cũng nói hai người không thể, em đừng ép bản thân đi vào con đường mờ mịt nữa, em như thế này không còn gọi là ngốc nghếch nữa, mà là tự hạ thấp bản thân! Một người đàn ông thôi mà, một người làm em tổn thương như thế thì có gì đáng để em yêu không?”Lôi Vận Trình không tránh né sức lực của anh ta nữa, hai mắt cô đỏ ửng. “Có đáng giá hay không cũng không phải dùng tiêu chuẩn của anh để nhận định, anh không rẻ rúng sao? Sống chết bám víu lấy tôi, anh có được cái gì?”Lôi Vận Trình biết cô và Lục Tự giống nhau cứ như bản thân mình đang soi gương, cô không muốn thấy anh ta, cũng giống như không muốn nhìn thấy bản thân mặt khác của chấp nhất là bướng bỉnh, là cố chấp, thậm chí có thể gọi là ngoan là một vòng lẩn quẩn, càng không chiếm được càng muốn có. Cô nhìn ánh mắt Lục Tự, trong nháy mắt dường như cô có thể nhìn đến tận đáy lòng anh ta, thấy được sau vẻ ngoài mạnh mẽ kia, chính là trái tim tan vỡ thành những mảnh vụn giống như nhiên cô không còn sức lực nữa, nước mắt lại rơi xuống, bàn tay nhỏ bé chậm rãi xoa xoa mặt của anh ta. “Anh không đau sao? Lúc tôi nói không yêu anh, trái tim anh có đau không?”Đó là một ánh mắt vô cùng đau đớn, Lục Tự sợ nhất là nhìn thấy ánh mắt này từ trong mắt cô, điều đó càng khiến anh ta không thể nào buông bỏ cô được.“Chúng ta đều giống nhau, không đến một giây cuối cùng sẽ không biết cái gọi là buông tay là gì.” Anh ta buông cô ra, ngửa đầu uống một hớp rượu. “Tôi vẫn luôn hy vọng em có thể học được từ đó trước tôi một bước.”Lôi Vận Trình kinh ngạc, cô vươn tay với lấy chai rượu đặt trên bàn mà anh ta mang vào, cô uống một hớp rượu trộn lẫn với nước mắt, một mùi vị cay đắng lan tràn trong khoang miệng cô, cảm giác khó chịu vô cùng sâu sắc.“Chúng ta không giống nhau, anh ấy không phải là không yêu tôi, chỉ là không phát hiện ra thôi… Lục Tự, anh buông tôi ra đi, để bản thân sống tốt hơn một chút…”Lôi Vận Trình cứ lầm bầm như vậy, đầu càng lúc càng mê man, ý thức của cô càng lúc càng không rõ ràng. Lục Tự buông ly rượu xuống, khẽ vuốt gương mặt đỏ bừng vì cồn của cô.“Phong Ấn… Phong Ấn…” Cô nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình của anh ta, sau đó kéo cổ xuống ôm thật chặt, ánh mắt khép hờ, cô không ngừng gọi tên anh, cuối cùng thì hôn mê không còn biết gì Tự cứ ôm lấy cô, một lát sau bỗng nhiên anh ta bế cô rời khỏi phòng.…Không giờ, tiếng pháo vang lên, toàn bộ thành phố đều tạm biệt năm cũ đón chào năm mới, ánh lửa rực rỡ phát sáng trong màn đêm. Với nguồn pin ít ỏi cuối cùng còn lại của điện thoại, Phong Ấn gọi vào số của Lôi Vận Trình, thứ âm thanh anh nghe được vẫn là giọng nói lặp đi lặp lại thông báo cuộc gọi không chuyển đi được. Anh nhìn bầu trời đầy ánh lửa, trong đầu anh thoáng qua một ý nghĩ, vội vàng ấn số điện thoại của Lục Tự, sau một giây ngắn ngủi âm thanh đã chuyển cuộc gọi vang lên.“Phong Ấn? Chúc tết tớ ư?” Thanh âm của Lục Tự truyền đến, mang theo âm khàn khàn khác tâm của Phong Ấn giật giật. “Cậu ngủ à?”“Đêm đẹp ngắn ngủi, ngủ rất lãng phí, Phong Ấn, cậu đúng là bạn tốt, tớ cám ơn cậu.”“Cậu có ý gì?”Lục Tự cúi đầu cười rộ lên, ngón tay khảy khảy vành tai khéo léo của Lôi Vận Trình. “Cám ơn cậu đã tặng cho tớ một món quà lớn như vậy.”Tay của Phong Ấn bất chợt nắm chặt vô lăng. “Trình Trình ở chỗ cậu? Bảo cô ấy nghe điện thoại!”“Cô ấy… Đang ngủ.” Lục Tự nghiêng người, tay anh ta chống đầu, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của Lôi Vận Ấn đập mạnh vào vô lăng một cái, từ đáy mắt anh hiện lên vẻ hung ác dữ tợn, anh nghiến răng nghiến lợi. “Tớ nhớ tớ đã từng cảnh cáo cậu, cậu đừng giở thủ đoạn lừa cô ấy lên giường! Khốn kiếp, Lục Tự, cậu chán sống rồi à?”“Tớ không có, nhưng nếu cô ấy chủ động đến tìm tớ thì sao? Cái này không thể trách tớ được đúng không?”Phong Ấn còn muốn nói tiếp, nhưng điện thoại lại không đủ pin nên máy tắt ngúm. Anh tức giận ném chiếc điện thoại ra ngoài, quay đầu xe đi tìm Lục cơm tất niên đã dọn sẵn lên bàn, Lôi Dật Thành không tìm thấy Lôi Vận Trình, điện thoại cho Phong Ấn cũng không được, anh ta trực tiếp gọi thẳng đến Phong gia mới biết Phong Ấn cũng không có ở nhà.“Trình Trình đâu? Tìm được không?” Từ phía sau, Tử Du ôm lấy thắt lưng anh ta, cô ấy mặc một bộ bộ váy lông cừu màu đỏ chói trông vô cùng vui vẻ. Mấy hôm trước hai người đã nhận giấy kết hôn, hôn lễ thì chờ đến mùa xuân sẽ tổ chức, đây là lần tết đầu tiên Tử Du trải qua cùng Lôi Dật Thành lắc đầu, Tử Du nghiêng đầu hỏi. “Bố hỏi thì sao, trả lời thế nào đây?”Lôi Dật Thành không thể không thở dài. “Có lẽ đang ở cũng Phong Ấn.”Tử Du híp mắt cười tươi. “Phong Ấn à, vậy xong rồi, Trình Trình sẽ bị chén sạch.”Lôi Dật Thành không lên tiếng, gần như đã mặc nhận.…Sáng sớm gió rất mát, gió từ cửa sổ ùa vào trong phòng, gió thổi phất qua tấm chăn vương víu trên cơ thể không che đậy của Lôi Vận Trình. Cô ôm chặt chăn, rồi rúc mình vào đó, trở mình tìm một tư thế thoải mái chuẩn bị tiếp tục là chiếc giường này… Dường như hơi mềm, mùi hương trên drap giường cũng không phải hương vị cô yêu nhiên Lôi Vận Trình mở to mắt, trần nhà như tuyết trắng đập vào mắt cô, cô bật dậy, toàn bộ những thứ xung quanh cô đều xa lạ.“Thức sớm vậy sao?” Một thanh âm quen thuộc ở gần đó truyền đến, Lôi Vận Trình nghe được giọng nói đó thì trong lòng cô nhíu chặt lại, cô hoàn toàn không có dũng khí quay Tự đứng cạnh cửa sổ hít thở không khí mới mẻ ngày mùng một tết, tâm trạng vô cùng tốt. Anh ta đóng cửa sổ bước đến, vỗ nhẹ lên trán cô một cái. “Đây là quà tết tôi chuẩn bị cho em, tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi.” Sau đó, anh ta thừa dịp lúc cô vẫn chưa kịp phản ứng đóng cửa đi ra Vận Trình giống như kẻ ngốc sững sờ ngồi rất lâu, cô giật phắt chăn lên mới phát hiện bản thân chỉ mặc một chiếc áo len mỏng manh, đôi chân trần nhẵn bóng của cô lồ lộ ra bên ngoài, tuy rằng cô vẫn còn mặc nội y nhưng thắt lưng đã bị cởi ra từ bao giờ. Cô kiềm chế sự sợ hãi, tay chân luống cuống mặc quần áo vào, cô lại nhìn xung quanh phòng một lần nữa, cả người cô hoảng là… Khách ra khỏi phòng, Lục Tự đã chuẩn bị sẵn điểm tâm và sữa nóng cho cô, sắc mặt của anh ta cực kì tốt, Lục Tự nhìn cô nhíu mày. “Sao, phải đi à?”Lôi Vận Trình cố kiềm chế sự hoảng loạn của mình, cô dốc sức ra vẻ bình tĩnh hỏi anh ta. “Tại sao tôi lại ở đây?”“Tôi đưa em đến, em không có bất kì ấn tượng gì sao? Tối hôm qua, là em ôm tôi, hôn tôi rồi bảo tôi yêu em đi.” Lục Tự sờ sờ chóp mũi, “Tôi không phải là Liễu Hạ Huệ, dù sao thì chúng ta cũng không thể làm ở chỗ Châu An Đạt… cho nên mới đến đây.”“Lục Tự, anh nói dối! Tôi không thể nào -”Lục Tự buông thõng tay, ngước mắt lên rồi cong môi nhìn cô. “Tôi chỉ biết như vậy thôi, được rồi, em cứ xem như tôi nói dối đi, em chỉ là uống rượu say, em nói em không muốn về nhà, tôi đã đưa em đến đây, em ngủ giường, tôi ngủ sofa, chỉ là như vậy thôi, em đi đi.”“Anh đang nói dối!” Lôi Vận Trình nghẹn ngào, cuối cùng cô cũng không nói được gì nữa, hoảng loạn chạy ra ngoài, cô cứ tùy tiện chặn một chiếc xe về theo đường đi, cô cố gắng nhớ lại chuyện ngày hôm qua, cô nhớ được bản thân đã đến quán bar của Châu An Đạt, nhớ được bản thân mình đã uống rượu, nhưng sao cô có thể uống say được? Từ lần cô uống rượu say làm hỏng việc lần đó, cô đã không để bản thân mình uống say nữa.…Đến nhà, Lôi Vận Trình đứng bên ngoài sân kề cà không dám vào, hai tay cô che mặt, chậm rãi ngồi xổm -Một tiếng đóng cửa xe thật mạnh vang lên, sau đó là tiếng giày dẫm lên tuyết phát ra tiếng lộp Vận Trình ngẩng đầu, chỉ thấy Phong Ấn đang đi đến chỗ cô, mặt anh trầm như nước, xung quanh thân người tản ra khí thế khiến người khác sợ hãi, dường như mỗi một bước đi như muốn nghiền nát xương cốt ai nuốt nước bọt, dõi theo bóng dáng của anh. “Phong -”Phong Ấn đi đến trước mặt cô, nâng cô đứng dậy ôm vào ngực, không cho cô cơ hội nói chuyện, anh nắm lấy cằm cô rồi cúi đầu mạnh mẽ hôn lên môi cô, điên cuồng mút lấy môi với hôn là cắn xé, tất cả đều khiến cô đau đớn không ngừng, cô cảm thấy bản thân như bị anh nuốt vào Vận Trình không biết anh bị gì, cô bị hành động của anh làm kinh ngạc đến mức quên cả suy xét. Phong Ấn ôm cô thật chặt, hai cánh tay giống như muốn cắt đứt thắt lưng cô, ôm cô chặt đến mức khiến cô hít thở khó cho đến lúc cuối cùng nụ hôn của anh cũng kết thúc, anh vẫn kề sát môi mình trên môi cô, giọng nói khàn khàn hỏi cô.“Điện thoại của em đâu? Đêm qua em đi đâu? Em ở cùng với ai?” Phong Ấn vuốt ve thân thể cô, áp đầu cô vào trước ngực mình, cúi đầu hôn lên tóc cô, mở miệng vô cùng khó khăn. “Tối hôm qua, trong nhà Lục Tự không có ai cả, nói với anh hai người không ở cùng nhau, Trình Trình, nói với anh hai người không ngủ...”Vành mắt Lôi Vận Trình đỏ lên, “Anh có tư cách gì quản em? Anh và Hạ Viêm Lương thì sao? Đừng nói với em hai người chưa từng lên giường!”“Nếu anh nói kể từ sau khi anh chia tay cô ta vài năm trước, anh và cô ta chưa từng có một lần nào nữa, em có tin anh không?”Lôi Vận Trình cười mỉa mai, “Vì sao tôi phải tin anh?”Bỗng chốc Phong Ấn ôm cô nâng lên cao, “Bởi vì anh tìm em một buổi tối, bởi vì em là Lôi Vận Trình, bởi vì anh… Không chỉ là thích em.”Cô cảm thấy hoảng hốt, bàn tay nhỏ bé chạm vào khuôn mặt anh, trong một đêm râu anh đã mọc lổm chổm. Hóa ra, câu chuyện về việc xa đến mức không thể chạm vào đã thành sự thật, cô bỗng ngây ngốc, một hồi lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại đượcNước mắt cô tuôn rơi, cô che mặt lại khóc ròng, không dám nhìn anh.“Tại sao không nói sớm với em một chút…”Những lời này giống như con dao nhỏ đâm vào trái tim Phong Ấn, ngoại trừ sự đè nén, còn lại chính là đau đớn.
MỤC TIÊU ĐÃ ĐỊNH Tác giả Tâm Thường Ngoại truyện 1 Phương Mặc Dương và Đỗ Nghiên Thanh Phần 1 Trước khi quá muộn *** Hóa ra trước khi gặp một người, ai có thể biết rằng có một ngày bản thân sẽ yêu một người đến như thế. Chỉ là khoảng cách tuổi tác giữa hai người quá xa, không bằng nên buông bỏ cô trước khi quá muộn. — Trái tim em đang ở trên người anh, nó không trở về nữa! Ngoại trừ anh chết! Trái tim em cũng chết theo anh, lúc đó, em mới biết cái gì gọi là hết hy vọng! – – – Đỗ Nghiên Thanh – – – . . Lần đầu tiên Phương Mặc Dương chú ý đến Đỗ Nghiên Thanh là vì Lôi Vận Trình, học viên nữ xuất sắc này lúc nào cũng có một cô bạn không tim không phổi, lúc nào cũng tươi cười ríu ra ríu rít bên cạnh như hình với bóng. Toàn đại đội có đến cả trăm người, ngoại trừ vài học viên nam nghịch ngợm gây sự, cô cũng là người đứng đầu trong việc gây đau đầu cho người khác. Lúc đến giai đoạn huấn luyện tổng kết, cứ nhìn đến cái tên Đỗ Nghiên Thanh thì cả mí mắt anh ta cũng giật giật, anh ta ném bút mạnh về phía trước, tức giận nói “Sao tất cả học viên đều như thế nhỉ? Tìm một lý do nào đó chuyển Đỗ Nghiên Thanh này đi đi!” Chỉ đạo viên ngồi bên cạnh hồi tưởng lại con người này, sau đó bỗng nhiên cười rộ lên. “Cô gái này không phải như cậu nghĩ nha, còn có người mà cậu trị không được à? Lúc cậu còn là học viên cũng không hay hơn bọn họ là bao.” Phương Mặc Dương rít vài hơi thuốc, sau đó anh ta chậm rãi phả ra. “Học viên nam làm tức giận còn có thể đánh, còn Đỗ Nghiên Thanh này, cậu chạm vào cô ta một chút thôi cũng giống như bản thân mình đang uy hiếp cô ta vậy.” “Kiên cường thì không thể yếu đuối được, phụ nữ thôi mà, tổng kết lại thì chỉ cần dùng một câu nói dỗ dành là được.” Chỉ đạo viên vừa lật tạp chí xem vừa hờ hững nói. Dỗ dành? Cũng không phải là vợ anh ta, dỗ gì chứ? Phương Mặc Dương chả thèm quan tâm, nhưng mà đến khi anh ta nghe được câu nói mà Đỗ Nghiên Thanh nói với Lôi Vận Trình, quả thật anh ta phải dở khóc dở cười. Trên bãi tập rộng lớn, Đỗ Nghiên Thanh chạy xong năm km, cô xoa xoa thắt lưng thở dốc, tóc bị mồ hôi thấm ướt bết vào cổ. “Vừa mới chạy xong? Ai cho em thả lỏng như thế hả? Tôi chạy hai lần năm km như thế cũng không chạy chậm như em, đứng nghiêm!” Phương Mặc Dương quát lớn ra lệnh, thân người Đỗ Nghiên Thanh đứng thẳng, do động tác quá chuẩn mực nên áo bó sát vào ngực, nơi đó phập phồng lên xuống theo nhịp thở, Phương Mặc Dương nhìn chằm chằm vào chỗ đó một lúc mới nhận ra bản thân mình đang thất thố, anh ta ho nhẹ một cái rồi nhanh chóng điểu chỉnh bản thân. “Đội trưởng, tôi chỉ nói có một câu mà thôi, bây giờ anh đã phạt tôi chạy năm km rồi, anh còn muốn phạt tôi thế nào nữa đây?” Cô gái tên Đỗ Nghiên Thanh này, lá gan thật ra cũng không lớn lắm, chỉ cần bạn nghiêm khắc một chút thì cô ấy sẽ xuống nước ngay lập tức, nhưng mà cái miệng cô ấy lúc nào cũng không dừng, luôn luôn tùy tiện trêu chọc bạn vài câu mới hả hê. Phương Mặc Dương đứng đối diện cách cô hai bước, con ngươi sắc bén của anh ta quan sát cô từ trên xuống dưới đến mấy lần. “Tôi không có nhân tính, tôi biến thái, còn gì nữa không?” Đỗ Nghiên Thanh thè chiếc lưỡi nhọn hoắt của mình ra, mỉm cười nịnh nọt. “Trả lời!” “Báo cáo đội trưởng, còn thêm ngược đãi điên cuồng.” Phương Mặc Dương giương môi cười. “Đây là khen ngợi hay là mỉa mai tôi đây?” “Vậy anh cảm thấy sao?” Phương Mặc Dương tiến lên một bước, hai mắt anh ta hơi rũ xuống nhìn cô. “Tôi cảm thấy là khen ngợi, Đỗ Nghiên Thanh, hơn nữa là tôi nên không có nhân tính, biến thái, ngược đãi điên cuồng với em hơn chút nữa mới được, như thế mới không làm thất vọng những lời này của em.” Đỗ Nghiên Thanh chớp mắt mấy cái, “Chỉ đối với tôi?” Phương Mặc Dương dừng lại một lát, đôi mắt tỏa sáng của cô khiến anh ta cảm thấy không được tự nhiên. Đó là trích dẫn theo nguyên bản lời nói của cô mà, nhưng anh ta lại không nghĩ đến trong lúc vô tình bản thân mình đã bị cô cuốn vào. Phương Mặc Dương là ai? Là đội trưởng nghiêm khắc nhất Học Viên Phi Hành này. “Sao? Không phải em định xơi tôi tại đây đó chứ?” Gương mặt nhỏ nhắn của Đỗ Nghiên Thanh đỏ lên, đôi môi chúm chím của cô thẹn thùng mấp máy. “Hả, vâng, vậy phiền đội trưởng xuống tay nhẹ một chút, tôi vẫn là một cô bé thôi ạ.” Mi tâm của Phương Mặc Dương co giật, anh ta nghẹn một hồi lâu không nói ra lời. Nhưng sau đó Đỗ Nghiên Thanh cũng không hề sửa đổi, nhiệm vụ nên hoàn thành thì hoàn thành, nhưng nên gây rối thì gây rối, chuyện bị Phương Mặc Dương phạt đã trở thành chuyện thường như ăn cơm bữa. Vốn dĩ Đỗ Nghiên Thanh nghĩ rằng như thế có thể kéo gần khoảng cách giữa hai người, nhưng cô lại không nghĩ đến việc Phương Mặc Dương đã thấy cô mà lại cố ý làm ra vẻ không thấy, lúc nào cũng có ý nhằm vào cô. Cô trở về ký túc xá ném sách lên giường, thở hồng hộc uống cạn cả ly nước. Lôi Vận Trình cảm thấy kỳ lạ hỏi “Ai chọc cậu vậy? Lệ Vũ lại làm phiền cậu à?” “Dạng người như Lệ Vũ tớ còn để mắt đến, hừ, đồ biến, thái, điên, cuồng!” Lúc Đỗ Nghiên Thanh nói những chữ cuối cùng cô nghiến răng nghiến lợi, điều đó lại chọc cười Lôi Vận Trình, “Cậu và đội trưởng lại công kích nhau nữa hả?” Đỗ Nghiên Thanh nhăn mũi, cô nằm sấp lên giường. “Vừa rồi, trên đường về tớ chạm mặt anh ta, còn chủ động cúi chào anh ta nữa, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng “Ừ” một tiếng, đã vài lần như thế rồi! Ừ cái gì mà ừ! Nói với tớ một tiếng thì chết sao? Bộ mặt như người chết thế kia cho ai nhìn cơ chứ?” Cô vừa thốt ra lời nói oán giận vừa ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy Lôi Vận Trình cười mỉm nhìn cô, da đầu cô tê rần lên. “Cậu cười gì chứ?” Lôi Vận Trình buông sách xuống, trèo lên giường cụng đầu với cô. “Thanh Thanh, có phải cậu thật sự thích đội trưởng không?” Đỗ Nghiên Thanh cắn cắn môi trầm mặc một lúc, sau đó lại gật đầu mấy cái. “Không chừng tớ cũng biến thái rồi, nếu không sao tớ có thể thích con người như anh ta chứ?” Lôi Vận Trình tán thành gật đầu, Đỗ Nghiên Thanh càng mất mát hơn. “Trình Trình, cậu nói xem, có phải anh ta thực sự chán ghét tớ không? Hai người biến thái ở bên cạnh nhau có hạnh phúc không?” Lôi Vận Trình không kiềm chế được mà bật cười thành tiếng, day day đầu cô. “Ngược đãi điên cuồng và chịu đựng được ngược đãi điên cuồng là sự phối hợp tuyệt vời, trời đất tạo thành một đôi, tớ cảm thấy đội trưởng là mẫu người khó tính, cậu lại là người hướng ngoại, vừa đúng bù đắp cho nhau, không cần lo lắng.” “Vậy tại sao càng ngày anh ta lại càng không quan tâm đến tớ vậy? Thực sự bị tớ làm phiền sao? Hay là anh ta căn bản thích mẫu học viên tốt như cậu? Vậy là sao đây? Tớ kém xa cậu, hơ hơ…” Cô nói càng lúc càng khoa trương, Lôi Vận Trình không chịu nổi trợn to mắt. “Đầu óc cậu có vấn đề rồi.” Đỗ Nghiên Thanh không biết rằng, Phương Mặc Dương trốn tránh là bởi vì trong lòng anh ta cũng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì trong lúc vô tình chỉ đạo viên đã nói ra câu kia. “Cậu đối xử với hai nữ học viên Lôi Vận Trình và Đỗ Nghiên Thanh kia thật sự là không cùng một dạng chiếu cố’ nha.” Đối với Lôi Vận Trình thì đúng là có nguyên nhân, còn đối với Đỗ Nghiên Thanh thì sao? Từ khi nào anh ta đã “chiếu cố” cô vậy? Anh ta có “chiếu cố” sao? Anh ta nghĩ lại gần đây đúng là anh ta và cô gặp mặt thường xuyên, anh ta suy xét câu nói đó của chỉ đạo viên có phải có ý khác hay không, ví như ám chỉ anh ta và Đỗ Nghiên Thanh gần gũi quá? Trao đổi quá nhiều? … Hình như… Quả thật là như thế. Những lời đồn đại như thế không tốt cho lắm, anh ta nhận ra Đỗ Nghiên Thanh có ý với mình, còn có cả ánh mắt cô nhìn anh ta, dường như cô bé này chỉ còn mỗi chuyện chưa thổ lộ tâm tư với anh ta mà thôi, tất cả những hành động nhảy nhót, trốn chạy lén lén lút lút này chẳng phải là vì muốn anh ta chú ý hay sao? Anh ta muốn không chú ý đến cũng khó, huống chi Phong Ấn đã từng nói anh ta thuộc dạng người có thể đọc được nội tâm của người khác. Nửa đêm, Phương Mặc Dương nằm một mình trên giường, trong đầu anh ta tất cả đều là bóng dáng của Đỗ Nghiên Thanh, cứ như thế đấy, làm thế nào cũng không ngủ được. Tình trạng giữa hai người cứ không được bình thường như thế cho đến lần tập hợp khẩn cấp vào giữa đêm mưa to hôm đó, vài người trong bọn làm trái với điều lệnh của Không quân đó là lén lút uống rượu bị Phương Mặc Dương bắt được. Sự hà khắc quá mức của Phương Mặc Dương khiến Đỗ Nghiên Thanh bùng nổ. Lúc lời nói muốn thôi học thốt ra khỏi miệng cô chỉ biết là bản thân đã thật sự yêu anh ta, trong tình yêu, người nào yêu trước thì người đó phải chịu khuất phục trước. Đỗ Nghiên Thanh không muốn khuất phục, cô cứ mặt dày đấy, anh ta lui thì cô tiến. Nhưng mà người đàn ông này không chịu lép vế, chỉ mong sao cô cút xa hơn một chút. Trái tim của một người rốt cuộc tàn nhẫn đến mức nào, Đỗ Nghiên Thanh không tin vào điều kỳ lạ này, cứ dây dưa phân cao phân thấp với anh ta như thế. Cô bắt đầu nghiêm túc học tập và chịu khó huấn luyện, không lợi dụng điểm yếu cũng không tìm gây phiền phức khiến anh ta đau đầu nữa, cô biết sự nỗ lực của cô anh ta thấy được, nhưng đồng thời lại phát hiện khoảng cách giữa hai người bọn họ càng ngày càng xa. Hoàn thành khóa huấn luyện phi hành căn bản, cuối cùng kết quả kiểm tra sức khỏe cũng được thông báo, cô thích hợp phi hành máy bay vận tải. Trong nhóm học viên còn lại cuối cùng, chỉ có vài học viên nữ có thể được chuyển đến lớp chuyên môn của Học Viện Phi Hành, trước ngày cuối cùng rời khỏi trường, Phương Mặc Dương cho bọn họ nghỉ cả đêm, buổi tối không cần tắt đèn, mọi người đều quậy phá đến long trời. Phương Mặc Dương biết Đỗ Nghiên Thanh sẽ đến tìm anh ta, trước cửa ký túc xá, không hề có một chút bất ngờ nào, anh ta nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Đây là lần đầu tiên Đỗ Nghiên Thanh đến ký túc xá của anh ta, lần đầu tiên cô tiếp xúc với nơi mà anh ta sinh hoạt hằng ngày. Chiếc chăn được xếp như miếng đậu hũ đặt ở đầu giường, drap giường thẳng thớm như trang giấy trắng, sự sạch sẽ gần như khiến cô không dám bước vào, ngồi cũng không dám ngồi, cứ rụt rè đứng yên tại chỗ. Phương Mặc Dương cùng vài giáo viên khác vừa đi ăn cơm về, uống một chút rượu, ánh mắt hơi đỏ. Anh ta đi toilet rửa mặt ra lại nhìn cô cau mày, môi khẽ nhếch lên. “Tư thế đứng của quân nhân đây à? Sao không ngồi đi?” “Ở đây quá sạch, tôi sợ làm lung tung đồ đạc của anh.” Đỗ Nghiên Thanh cúi đầu len lén thè lưỡi, động tác nhỏ quen thuộc này bị Phương Mặc Dương bắt gặp, anh ta kinh ngạc một lúc, sau đó quay đầu đi, lấy thuốc từ trong túi ra châm lửa, rít vài hơi thật sâu. Anh ta không hút thuốc trước mặt học viên, cho đến giờ Đỗ Nghiên Thanh cũng chưa từng biết dáng vẻ khi hút thuốc của anh ta mê người đến vậy. “Anh uống rượu à? Có say không?” “Uống một ít, không say.” Đỗ Nghiên Thanh hít vào thật sâu, cố gắng lấy dũng khí bước đến phía sau anh ta, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng rắn chắc của anh ta, cô cảm nhận được thân thể anh ta hơi cứng lại. “Ngày mai em phải đi.” “Ừ, bay cho tốt, trước khi chính thức tốt nghiệp vẫn có khả năng bị đào thải.” “Anh sẽ nhớ em chứ?” “…” “Đội trưởng.” “Còn biết tôi là đội trưởng à? Buông tay ra mau.” Cô không động đậy, anh ta vùi vùi đầu thuốc vào gạt tàn vài lần rồi kéo tay cô ra. “Về đi, chơi đùa với bọn họ, lần chia tay này không biết đến khi nào mới có cơ hội gặp lại.” Mắt cô bỗng nhiên ửng đỏ, “Em không muốn đi.” “Nói ngốc nghếch cái gì thế, nơi này không thể giữ em cả đời.” “Nhưng anh có thể, anh có thể giữ em cả đời.” “…” Vẻ mặt Phương Mặc Dương biến đổi ngay lập tức, ngay sau đó môi anh ta bỗng nhiên giương lên. “Những lời như thế này đừng nói lung tung bên ngoài, đối với em, đối với tôi đều không tốt.” “Đội trưởng —-” “Đủ rồi Đỗ Nghiên Thanh, em làm ầm lâu như thế đã đủ rồi đấy, nếu như tôi có một đứa con gái cứ dày vò tôi giống như em chắc tôi sẽ giảm thọ mất.” Phương Mặc Dương giơ tay nhìn đồng hồ. “Phải tắt đèn rồi, về nhanh đi.” “Hôm nay không tắt đèn.” Phương Mặc Dương gần như hỗn loạn vò vò tóc. “… Tôi phải ngủ.” Anh ta vừa nói xong thì xoay lưng bắt đầu cởi cúc áo quân trang, một lúc sau lại quay đầu trừng mắt nhìn cô vẫn còn đứng tại chỗ không nhúc nhích. “Đi đi? Lúc tôi ngủ không cần người khác canh gác.” Đỗ Nghiên Thanh vẫn không nhúc nhích, ánh mắt ửng đỏ của cô nhìn anh ta không hề chớp mắt, ánh mắt hiện rõ vẻ không chịu thỏa hiệp. Trong phòng yên tĩnh, ánh đèn từ ký túc xá học viên cách đó không xa gần như phát sáng đến tận nơi này, sự ngột ngạt trong lòng Phương Mặc Dương nhanh chóng nổ tung, anh ta sắp gục ngã trong sự yên tĩnh tại nơi đây. Anh ta chờ cô, một tay cởi cúc áo quân trang, kéo caravat ném lên bàn, cởi bỏ hai cúc áo sơ mi… Động tác của anh ta càng lúc càng thong thả, cũng càng lúc càng nặng nề, giống như trên tay có quả tạ ngàn cân. “Phương Mặc Dương…” Đỗ Nghiên Thanh nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh ta, cuối cùng không kiềm chế được nữa mà bật khóc. Phương Mặc Dương nhắm mắt lại, sợi dây đàn bị kéo căng trong lòng anh ta như bị tiếng thút thít của cô cắt ngang. Anh ta kéo mạnh màn cửa sổ lại, tay còn lại túm lấy cô, xoay người áp lên giường hôn cuồng nhiệt lên môi cô. Trong đầu Đỗ Nghiên Thanh nổ ong lên một tiếng, tư duy của cô trống rỗng một lúc rất lâu, lúc phản ứng lại thì đầu lưỡi anh ta đã xâm nhập vào khoang miệng cô, khiêu khích, mút mát. Phương Mặc Dương ôm cô rất chặt, sức lực của anh ta gần như muốn chặt đứt thắt lưng cô. Môi lưỡi dây dưa, anh ta hôn vừa sâu vừa mạnh, mang theo sự cuồng dã khiến người khác không thể kháng cự. Bên tai cô là tiếng hô hấp kìm nén của anh ta, còn có cả tiếng nhịp tim đập loạn nhịp. Đôi mắt ước đẫm của cô khẽ mở ra, nương theo ánh sáng yếu ớt nhìn anh ta, trong lòng cô như có từng đóa hoa nở rộ. Hóa ra không phải chỉ có một mình cô trầm luân… Nhưng mà Phương Mặc Dương vẫn là Phương Mặc Dương, nhãn mát không hợp với đạo làm người áp dụng đúng cho anh ta. Lúc Đỗ Nghiên Thanh bị anh ta hôn đến mức gần như hít thở không thông thì cuối cùng anh ta cũng dừng lại, anh ta nằm trên người cô thở, sau đó lại bật khỏi người cô đứng lên. “Cái này… Xem như là báo đáp thành ý mà bấy lâu này em dành cho tôi, Đỗ Nghiên Thanh, tôi lớn hơn em mười một tuổi, chúng ta… Tuyệt đối không có khả năng.” Đỗ Nghiên Thanh không dám tin trừng mắt nhìn anh ta. “Phương Mặc Dương, em không tin vừa rồi anh không động tình! Mười một tuổi thì sao? Em yêu anh đấy! Không ai có thể cấm cản được!” “Em từ bỏ ý nghĩ đó đi, Đừng… Đừng quậy phá nữa.” Đỗ Nghiên Thanh đứng bật dậy, do quá kích động nên trước ngực cô phập phồng dữ dội, cô gằn từng chữ từng tiếng thốt ra. “Trái tim em đang ở trên người anh, nó không trở về nữa! Ngoại trừ anh chết! Trái tim em cũng chết theo anh, lúc đó, em mới biết cái gì gọi là hết hy vọng!” Đỗ Nghiên Thanh chạy đi, cô vừa khóc vừa chạy. Ngày hôm sau là ngày các học viên lão luyện rời trường, Phương Mặc Dương đưa cả nhóm người bọn họ lên xe, ai cũng cúi chào, bắt tay, hoặc là ôm ấp. Đỗ Nghiên Thanh cũng không ngoại lệ, nhưng mà cũng gần như thế, không nói nhiều hơn một chữ với cô. Ở trên xe, Đỗ Nghiên Thanh khóc lóc ầm ĩ, ngoại trừ Lôi Vận Trình, Hướng Bắc Ninh và một vài người, thì tất cả đều cho rằng cô quyến luyến Học Viện Phi Hành. Phương Mặc Dương nhìn theo bóng xe chạy đi, mãi cho đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng anh ta trống trải đau đớn. Ở tại đây, một phút trước, ai cho rằng bản thân không sợ chia ly, thật ra chia ly rồi mới cảm thấy bản thân cũng không mạnh mẽ như mình tưởng tượng. Hóa ra trước khi gặp một người, ai có thể biết rằng có một ngày bản thân sẽ yêu một người đến như thế. Chỉ là khoảng cách tuổi tác giữa hai người quá xa, không bằng nên buông bỏ cô trước khi quá muộn. ================ Nói chung là bạn Thanh đúng là bạn thân của Trình Trình, mặt dày vô cùng. Còn anh Phương đúng là thầy của Phong Ấn, vô cùng vô sỉ và hay mặc cảm bị bị già hơn em nhỏ. Cơ mà không thoát khỏi bàn tay của em nó đâu. Gần đây tớ điên đảo vì “Bến Xe”, ai chưa đọc thì đọc đi. Tớ đảm bảo sẽ không hối hận.
truyện mục tiêu đã định