1. Hình tượng lý tưởng 2. Đi khảo sát tình hình 3. Tiết học đầu tiên 4. Không bỏ cuộc 5. Có thêm cái đuôi 6. Đi ăn 7. Xe đạp 8. Kiên trì hay bỏ cuộc 9. Tập trung thi cử 10. Đi cắm trại 11.Giúp đỡ 12. Đốt lửa trại - ngắm sao 13. Kỳ Vân có khỏe không? 14. Thi xong rồi 15. Vô tình lướt qua 16. Trúng tuyển 17. Quay lại trường đại học A 18.
Chính phủ Mỹ đang xem xét việc hợp tác sản xuất vũ khí với Đài Loan (Trung Quốc), như một phương án đẩy nhanh tiến độ chuyển giao vũ khí. Theo Reuters, trong ngày 19/10 (giờ địa phương), ông Rupert Hammond-Chambers, chủ tịch Hội đồng Kinh doanh Mỹ-Đài Loan cho biết, Washington
GÓC GIÁO VIÊN KẾ HOẠCH GIÁO DỤC + GIÁO ÁN. Cập nhật: 14:47, 20/10/2022. 6 lượt đọc. KẾ HOẠCH THỰC HIỆN CHỦ ĐỀ 2: BẢN THÂN (Thực hiện 03 tuần: Từ ngày 03/10 đến 21/10/2022) KẾ HOẠCH THỰC HIỆN CHỦ ĐỀ 2: BẢN THÂN
Jacques Colin - Giáo sư về khoa học quản lý thuộc TÔ CHỨC VÀ KIỂM SOÁT LOGISTIC - Tài liệu text . marketing và quản trị sản xuất đã có những chuyển biến rất lớn lao thì vẫn chưa hình thành một quan điểm khoa học về quản trị logistics một cách hiệu quả.
Dưới đây là các thông tin và kiến thức về chủ đề các bước xây dựng kế hoạch giáo dục mầm non hay nhất do chính tay đội ngũ leading10 chúng tôi biên soạn và tổng hợp: Mục lục. 1 1. Các bước xây dựng chương trình giáo dục mầm non ;
GÓC GIÁO VIÊN KẾ HOẠCH GIÁO DỤC + GIÁO ÁN. Cập nhật: 14:47, 20/10/2022. 3 lượt đọc. KẾ HOẠCH THỰC HIỆN CHỦ ĐỀ 2: BẢN THÂN (Thực hiện 03 tuần: Từ ngày 03/10 đến 21/10/2022) KẾ HOẠCH THỰC HIỆN CHỦ ĐỀ 2: BẢN THÂN
Phóng sự; Kinh tế. Thị trường Tỷ phú Mỹ đề xuất kế hoạch hòa bình cho Ukraine và Nga . 20/10/2022 | 06:42. 0:00 / 0:00. 0:00. Nam miền Bắc. Nam miền Bắc. Nữ miền Bắc. "Nếu có một con đường khả thi dẫn đến hòa bình, chúng ta nên theo đuổi nó. Thêm một ngày xung đột
gacsach.com đổi thành gacsach.club ạ! Đọc sách truyên Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 01 - Hình tượng lý tưởng Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm .
. Cuộc gặp mặt của Gia Kiệt và hiệu trưởng chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian rất ngắn. Đại khái hoàn thành thủ tục, chính thức trở thành giảng viên. Hiệu trưởng hỏi anh khi nào có thể đi làm, mong anh có thể sắp xếp đến sớm một chút. Thái độ của hiệu trưởng đối với Gia Kiệt rất nể mặt, không giống cách ông ta đối xử với giáo viên khác chút Gia Kiệt ban đầu anh muốn nghĩ ngơi khoảng hai tuần mới đi làm. Nhưng hiệu trưởng đã hối thúc như vậy anh chỉ còn cách hứa sẽ cố gắng. Mục đích anh đến trường đại học A không chỉ duy nhất là giảng dạy. Sau khi tạm biệt hiệu trưởng thời gian cũng còn sớm. Gia Kiệt nghĩ tranh thủ đi tham quan khung cảnh quanh trường cũng tốt. Tránh khỏi lúng túng như trường hợp vừa rồi. Đi đến một con đường nhìn thông ra sau trường Gia Kiệt bắt gặp một khung cảnh yên bình nơi đó có một cái vườn nhỏ, xa hơn một chút là hàng dương liễu mọc cạnh hồ, không khí trong lành anh không cầm lòng được muốn đến ngắm phong cảnh....Kỳ Vân đi lang thang vòng sân trường. Sắc mặt cô không tốt để nhiều người chú ý cũng không hay. Cô nhớ đến sau trường có một cái hồ nhỏ, không khí tương đối dễ chịu lại vắng Vân muốn đến đó ngồi một lát. Đi về phía hồ thì người cũng vãng đi. Đến khi cô đặt chân đến bờ hồ đã không còn ai. Dáng người cô nhỏ nhắn, một cơn gió thổi đến, tóc buông xỏa theo làn gió bay rối loạn trông thật cô đơn. Kỳ Vân nhắm mắt hít một hơi thật sâu để cảm nhận được luồng không khí mang chút hơi lạnh. Dễ chịu hơn nhiều rồi. Vân Vân là em sao?"Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tim cô chậm một nhịp. Giọng nói trầm ấm có phần dịu dàng này đã chôn sâu trong ký ức của cô, bây giờ nghe lại vẫn y như ngày nào. Không phải đâu chắc là người giống người. Lúc đầu cô cho rằng Trần Kha Nghị sẽ đi tìm cô, nhưng hai chữ "Vân Vân" này thầy Trần sẽ không bao giờ gọi như vậy. Người vừa mới cất giọng này là ai? Bước chân của Kỳ Vân khựng lại, cả người trở nên cứng nhắc, cô xoay người về phía phát ra âm anh, tuy không nhìn thấy nhưng trong thâm tâm vẫn cảm nhận được vì thế trái tim cô mới nhói lên. Giờ thấy được người thật cô càng thêm chắc chắn. Người đang gọi cô kia chính là anh Gia Kiệt của cô!Nhìn anh có phần chính chắn hơi ngày trước. Càng ngày càng đẹp trai lại mang chút phong trần. Ngày đó cô thường hay tưởng tượng dáng vẻ của anh khi lớn lên sẽ như thế nào. Côcũng đại khái đoán ra được nhưng hôm nay cô cảm thấy người đang đứng kia còn xuất sắc hơn những gì cô nghĩ. Tuy nhiên có một sự trùng khớp hoàn toàn là cả người anh vẫn toát ra một tầng ấm áp như ngày nào. Anh từng là người quan trọng với cô, khi anh ra đi cô đã khóc ngất mấy ngày liền. Có lẽ hồi đó cô nghĩ mình sẽ không chịu nổi, nhưng thời gian đã chứng minh con người kiên cường hơn những gì họ nghĩ. Cô đã chấp nhận được sự ra đi của anh. Không có anh bên cạnh chăm sóc, không thể làm nũng với anh cô vẫn sống tốt. Cô mạnh mẽ lắm phải không. Cô tưởng rằng anh sẽ thường xuyên liên lạc với mình. Nhưng không, anh đi bặt tâm vô tính. Không thèm nhớ đến cô. Rõ ràng lần trước anh Khả Uy đã nhắc đến anh. Như vậy anh vẫn liên lạc với mọi người chỉ duy nhất trừ cô ra. Cô em gái anh thương yêu không có chút địa vị nào trong lòng anh? Kỳ Vân quay người trái ngược hướng với Gia Kiệt bước đi thật nhanh. Cô không muốn thấy người này. Đây là lần thứ hai cảm xúc của cô bị đảo lộn. Và giải pháp duy nhất cô nghĩ ra được là chạy trốn. Gia Kiệt thấy vậy cũng đuổi nhanh theo Kỳ Vân. Sức cô sao chạy nhanh bằng anh cho được. Vì vậy cô nhanh chóng bị đuổi kịp. Gia Kiệt kéo tay Kỳ Vân lại, anh cẩn thận ôm cô vào lòng ghé vào tai cô "Vân Vân anh đã về!"Kỳ Vân trở nên mũi lòng. Cô giận anh bao nhiêu năm. Chỉ vì một câu nói của anh, cô trở nên yếu đuối. Cô cũng không bỏ đi nửa. Nếu như người nào đó có thể chạy theo cô hay chỉ cần gọi cô một tiếng "Kỳ Vân" thì tốt rồi. Đáng tiếc đó chỉ là ảo tưởng. Giận anh Gia Kiệt bao nhiêu năm cô còn có thể mềm lòng huống chi sự việc nào đó còn chưa xảy ra được mấy ngày. Kỳ Vân mày đang nghĩ gì vậy. Dẹp suy nghĩ trong lòng, cô nhìn thẳng vào Gia Kiệt đang đứng trước mặt, cô muốn biết tất cả những thắc mắc của mình chôn chặt trong lòng bao nhiêu năm nay. "Tại sao lúc đó anh rời đi không cho em biết, còn nữa không thèm gửi thư cho em, anh có biết em nhớ anh lắm không, anh là đồ xấu xa, anh không cần Vân Vân nữa phải không?" Là thắc mắc, là trách cứ, là tức giận. Kỳ Vân ra sức đánh vào người Gia Kiệt. Nước mắt ứa nghẹn chảy ra lúc nào không hay. Cô dùng sức rất mạnh như dồn tất cả khó chịu trong lòng mà đánh, nhưng Gia Kiệt không ngăn lại cũng không thèm nhăn mày một cái. Kỳ Vân biết cô dùng bao nhiêu sức đánh như vậy chắc hẵn rất đau. Cô nghĩ rằng anh Gia Kiệt sẽ ngăn cản hoặc tránh đi nhưng tại sao vẫn mặc cô làm càn. Cô dừng tay lại nhìn anh. Gia Kiệt nắm tay Kỳ Vân "Em cứ đánh đi anh chịu được hết, đánh đến khi nào em hết giận anh thì thôi."Kỳ Vân dần bình tĩnh trở lại "Bây giờ anh giải thích đi.""Xin lỗi, nếu để em biết thì lúc đó nhất định em sẽ không cho anh đi, mà nếu em nói câu "anh đừng đi" anh sẽ không thể nào có quyết tâm ra đi." Anh đi vì muốn bản thân trở nên mạnh mẽ sau này sẽ bảo vệ cô thật tốt. Anh không muốn nhìn thấy cô khóc tiễn anh ra sân bay. Anh sẽ không cầm lòng được. Không nói ra cũng bởi vì anh ích kỉ nghĩ cho cảm xúc của mình mà quên đi cảm nhận của cô. Gia Kiệt xoa đầu Kỳ Vân động tác nhẹ nhàng kèm theo sự cưng chiều "Đừng tưởng anh ra nước ngoài nhiều năm mà không biết gì về em."Kỳ Vân kéo tay Gia Kiệt xuống, cô ghét bỏ nói "Anh đừng xoa đầu em như vậy, rối hết tóc em rồi." Anh vẫn như hồi đó mỗi lần anh hết cách với cô liền xoa đầu cô đến rối loạn. Cô đã nhiều lần cảnh cáo nếu còn xoa đầu nữa cô sẽ không thèm quan tâm đến anh nhưng anh vẫn ngoan cố. Kết quả đầu tóc cô bù xù nhưng vẫn không thể nào "nghỉ chơi" với anh Ánh mắt cô chớp chớp không tin "Làm sao anh biết được tin tức của em?"Phạm Gia Kiệt một mạch nói ra nhưng gì có liên quan đến cô "Vân Vân của anh thi đậu trường đại học T, sau đó rất xuất sắc mà trở thành thực tập sinh ở trường đại học A, còn đang tham gia cuộc thi giữa các thực tập nữa... Phải không? Càng lớn lên em càng xinh đẹp đến mức anh suýt nhận không ra luôn?"Kỳ Vân nhíu chặt mày nghi ngờ hỏi "Anh theo dõi em!"Gia Kiệt cười lớn "Không phải còn Khả Uy sao?" Nụ cười của anh lập tức đông cứng khi biết mình lỡ lời."Được lắm anh Khả Uy dám giấu em làm gián điệp cho anh, em nhất định sẽ tính sổ với anh ấy." Đúng là quá đáng mà, lại không cho cô biết. Nếu biết anh Gia Kiệt vẫn quan tâm mình thì ít nhất cô đã không giận dỗi nhiều năm như thế. Gia Kiệt vội nắm lấy cánh tay Kỳ Vân "Là anh năn nỉ cậu ấy, em cứ tính lên anh đi." Dù sao Khả Uy bạn tốt của anh đã vì anh làm rất nhiều chuyện. Không thể bán đứng cậu ấy được. Là do anh lỡ lời. Nên phải ra sức nói đỡ dùm Khả Uy. "Anh không cần xen vào." Cơn giận này không thể vì một câu nói của Gia Kiệt mà bỏ qua được. Gia Kiệt "..." Khả Uy xin lỗi. Đằng xa, cảnh người đàn ông chạy theo cô gái, ôm cô gái vào lòng còn dịu dàng xoa đầu cô gái, còn nữa ánh mắt hai người họ nhìn nhau quả thật "nồng cháy" đều thu vào tầm mắt của Trần Kha Nghị. Không biết Trần Kha Nghị đã ở đây bao lâu. Anh đứng gần một cây cổ thụ lớn. Cả người bị thân cây che phủ. Chỉ lộ ra bóng lưng. Cứ như người đi săn ẩn nấp chờ đợi con mồi. Duy nhất có một điều khác biệt đó là người đi săn luôn cầm súng trên tay sẵn sàng hướng về con mồi nổ súng bất kì lúc nào khi thời cơ đến còn Trần Kha Nghị chỉ đứng yên như pho tượng thậm chí không thèm nhúc nhích để giảm bớt cảm giác tê rần ở chân, anh chỉ dùng ánh mắt sắc bén lẳng lặng quan sát. Khi anh chạy đến bờ hồ đã thu trọn cảnh tượng "đẹp đẽ" này vào mắt không sót một chi tiết "ngọt ngào" nào. Trần Kha Nghị nhìn hai người phía xa không chớp mắt, ánh mắt mang theo sự âm trầm khó đoán, anh nhếch môi cười như không cười. Không biết là cười cảnh hai người đang "mặn nồng" kia hay là tự giễu cợt chính bản thân mình. Tay anh vô thức nắm thành quyền, gân xanh nổi lên, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau đớn khiến anh ý thức được điều mình nhìn thấy là sự thật. Cả người Trần Kha Nghị toát ra một sự lạnh lẽo đến không ngờ. Thì ra là vậy. Tất cả là do anh tưởng bở. Anh cũng quá ngu ngốc mà chạy khắp nới tìm cô. Nhưng cũng nhờ vậy mà anh thấy được cảnh này. Anh cho rằng là do anh không giải thích với cô mà đi gọi điện thoại cho Trân Trân. Khi nghe cô nói anh đã đoán được câu nói đó do em gái anh đùa giỡn. Vì không ai dám lớn gan đi nói câu đó trừ em gái anh. Anh muốn xác nhận lại lần nữa nên mới không nói không rằng bỏ ra ngoài. Khi anh quay lại nhìn vẻ mặt của cô, anh lại suy đoán là do cô ghét sự chờ đợi nên mới tỏ thái độ như vậy, còn không kiềm chế được mà chạy đi khi chưa kịp nghe anh nói một lời. Nhìn cô như vậy anh thấy vui vì cô cực kì quan tâm đến anh. Nhưng tất cả là dối trá. Không là do anh lầm rồi. Đó tất cả là cảm xúc thật của cô nhưng đáng tiếc không phải dành cho gấp gáp chạy đi để gặp người đàn ông kia. Mà người đó anh có chút quen thuộc. Bởi vì bóng lưng đó đã khắc sâu trong anh từ khi anh nhìn thấy tấm hình trong USB mà cô để quên. Hoàn toàn trùng khớp với người này. Người thực còn sinh động gấp trăm lần trong ảnh. Trúc mã của cô đã về rồi. Anh nhận ra mình không là gì cả, à không ít nhất đã từng là tạm bợ. Trần Kha Nghị cười nhạt như toàn bộ những hành động "điên cuồng" anh vừa làm là của người khác. Anh chỉ là một người qua đường đang đứng xem kịch vui. Anh xoay người rời khỏi trả lại không gian yên tĩnh chỉ có hai người.
"Vân Vân chị mau thay đồ, Hôm nay em mới lãnh lương sẽ dắt chị đi ăn ngon." Anh Thu chưa cắn một trái táo hưng phấn nói qua điện thoại. Tháng này làm tốt còn được thưởng thêm một khoảng nhất định phải cùng Kỳ Vân đi ăn mừng."Không được chị bận rồi." Giọng nói Kỳ Vân thều thào nghe như đang bệnh."Nè chị có phải là Vân Vân của em không vậy?" Kỳ Vân không bao giờ từ chối khi được mời đi ăn lần nghe đến đồ ăn Vân Vân sẽ hỏi "Được ở đâu? bổn cô nương sẽ lập tức có mặt." Nhưng lần này chị ấy lại khiến cho Anh Thu hết sức ngạc nhiên."Chính là chị." Kỳ Vân uể oải nói. Bây giờ đến việc dùng sức mở miệng nói cô cũng không muốn."Mau cho em một lý do chính đáng." Khí thế bị Kỳ Vân làm giảm đi một nửa, Anh Thu muốn nghe Kỳ Vân nói để xem là chuyện gì quan trọng mà Kỳ Vân lại có thể từ chối việc ăn uống."Chị phải chép phạt." Kỳ Vân tràn đầy khổ sở khi nói đến vấn đề Ngụm nước Anh Thu vừa mới uống phun thẳng lên bàn trà. Sặc chết cô rồi. Anh Thu ho không ngừng, một lúc mới ổn định được. Muốn giết người có rất nhiều cách hà cớ gì lại chơi chiêu độc ác như vậy. Sặc xíu nữa sẽ đứt hơi mà mất mạng như Thu hét lớn vào điện thoại "Chị phát điên cái gì vậy? Haha... Chép phạt như học sinh cấp ba sao? đừng có đùa em, mau mở video call lên cho em kiểm tra." Cái lý do này đến trẻ con còn không tin được. Chắc chắn có chuyện gì giấu giếm cô phải điều tra cho bằng Vân ngoan ngoãn làm theo. Đến cô còn mong chính như lời Anh Thu nói rằng cô đang đùa thôi. Chuyện này cô chỉ đang nằm mơ chứ không hề có hiện trên màn hình là một chồng giấy đôi được xếp lộn xộn, trên giấy là những chữ viết nhìn như mấy ký tự thời cổ xưa ngoằng ngoèo không đọc ra, Kỳ Vân vẫn còn đang cầm trong tay cây bút và một trang giấy viết dỡ. Khuôn mặt Kỳ Vân bây giờ cực kì giống gấu trúc, hai quần thâm ở mắt xuất hiện rõ rệt, khuôn mặt phờ phạc nhìn vào có thể đoán chắc là do không ngủ đủ giấc."Là ai bắt chị chép phạt? thời đại nào rồi chứ!" Đúng là quá đáng mà, là đại học chứ có phải như học sinh tiểu học đâu, Anh Thu, hay nói chung là đa phần các sinh viên khác ngày mai kiểm tra tối nay mới lo xem bài. Không phải chỉ cần qua môn là được rồi sao. Đúng là đáng nguyền rủa một trăm lần! Hại chị cô thân tàn ma dại. Để cô biết là ai nhất định sẽ ra tay báo thù cho chị mình."Là Trần giáo sư nhà chị." Kỳ Vân mắt lim dim, tay phải cố gắng nguệch ngoạc chép may Anh Thu bây giờ không uống nước, chứ không chắc chắn sẽ lại sặc như ban nảy cho mà xem. Ách! Nếu là giáo sư Trần cô không dám chọc ghẹo."Mới ngày đầu mà chị đã bị hành hạ như vậy rồi" Anh Thu âm thầm giơ ngón tay cái lên, Trần giáo sư thầy quả thật rất thâm độc."Chị còn không bỏ cuộc đi." Anh Thu chỉ nghĩ chị mình nói chơi, cùng lắm là hiếu kì đến xem mặt rồi thôi. Xem ra lần này Vân Vân thật sự quyết tâm. "Không đời nào!" Mới có chút khó khăn mà nghĩ cô bỏ cuộc sao? Kỳ Vân nắm chặt cây bút trong tay dù không cua được thì mối hận này cũng phải rửa mới cam tâm. Nhìn đến đống giấy lộn xộn tâm trạng lại ỉu xìu."Được em ủng hộ chị, đợi chị thành công chúng ta sẽ ăn mừng lớn." Xem ra hôm nay không được đi ăn ngon....Hôm nay thứ ba, buổi chiều có một tiết của Trần giáo sư, nhưng Kỳ Vân cũng có một tiết học ở trường T cũng rất quan trọng không thể nghỉ. Thôi đành cố gắng học xong, chạy thật nhanh sang bên trường đại học A, cùng lắm cô lấy lý do kẹt xe nên đến trễ."Kỳ Vân xong tiết này em lên phòng giáo viên giúp cô sắp xếp lại hồ sơ một lát."Thôi xong! bầu trời của cô như sụp đổ. Cô Viên là giáo viên chủ nhiệm của cô, cô lại làm trong ban cán sự lớp, từ chối là điều không thể, nhưng còn tiết dạy của Trần Kha Nghị thì sao? Không được đến trễ. Anh Thu đã dặn dò giáo sư Trần ghét nhất là vào trễ."Dạ, em biết rồi, mà cô ơi không thể để hôm khác sao?" Kỳ Vân nhỏ giọng hỏi."Không, hồ sơ này rất gấp, là thông tin bảo mật, nên không thể để người lạ động vào. Em có việc gì gấp hả?" Cô Viên rõ ràng không được vui. Lâu lâu mới nhờ một lần mà cô bé này đang tìm cách thoái thác nhiệm vụ đây mà."Dạ không ạ!" Kỳ Vân cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt. Người ta là giáo viên chủ nhiệm không thể phật lòng được, điểm rèn luyện của cô trông cậy hết vào cô Viên, Trần giáo sư thầy ơi đợi đại học một thói quen, sau khi bước vào lớp Trần Kha Nghị sẽ nhìn lướt qua toàn bộ sinh viên phía dưới, nhưng khi nhìn đến bàn đầu lại trống rỗng, anh cố đảo mắt một vòng nữa, rất tốt, không thấy bóng dáng kia đâu, phải chăng đã biết sợ mà bỏ chạy rồi, đáng lẽ anh phải vui bởi anh biết mục đích của cô gái kia đến đây không phải để học, và anh đã thành công khiến cô gái đó bỏ chạy nhưng lại cảm thấy trong lòng có chút khó chịu. Như con chiến mã đang hừng hực khí thế chiến đấu, mọi thứ đã sẵn sàng nhưng kẻ thù của nó nhát gan chưa chiến đấu đã bỏ cuộc khiến nó vô cùng hụt hẫng. Có thể chỉ vì anh muốn biết cô gái kia còn chiêu gì chưa xuất ra. Nhưng cũng xem như may mắn đi, đỡ phiền đã khó chịu thì không thể tập trung giảng bài, chỉ tội cả lớp lại phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Trần giáo sư đó là thay vì nghe giảng phải làm bài kiểm tra lớp phải làm kiểm tra bất ngờ lại bị giáo sư canh chừng nghiêm ngặt, rất ít người có thể "nặn" ra một chút kiến thức còn sót lại để ghi vào giấy. Đừng nói lật sách vở đến cả liếc mắt sang người bên cạnh cũng không làm được. Hơn thế sau khi nộp bài lại bị người nào đó chấm ngay tại chỗ và phê bình trước lớp. Tuy 99,9% đều bị Trần giáo sư mắng nhưng cảm giác bị chỉ tên trước đám đông khiển trách không hề dễ chịu. Như là đang phơi bày mọi thứ cho thiên hạ xem trào chép phạt do Kỳ Vân khởi đầu nay được cả lớp "hưởng ứng " nhiệt liệt bởi đa số đều bị điểm tưởng cho làm bài kiểm tra để anh có thời gian điều chỉnh lại tâm trạng, nhưng hết tiết dạy, nhìn cả lớp thường ngày giả bộ ngoan ngoãn nghe anh giảng bài lại không tiết thu được một chữ khiến tâm trạng bây giờ của anh vô cùng tồi tệ có thể phát hỏa bất cứ lúc Kha Nghị vào phòng giáo viên, đặt cặp sách lên bàn, rồi dùng tay day hai huyệt thái dương đau nhức của mình. Tốt nhất đừng ai to gan chọc giận anh nữa hậu quả sẽ khó lường."Cốc cốc cốc."Trần Kha Nghị điều chỉnh lại tâm trạng, đồng thời đưa tay sửa lại cà vạt nói "Vào đi!"Một thân hình bé nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi, tay ôm một chồng giấy gấp gáp bước vào. Không sai đó chính là Kỳ Vân nguyên căn tâm trạng bốc hoả của Trần Kha Nghị, sau khi bị cô Viên giáo viên chủ nhiệm hành hạ cả buổi chiều Kỳ Vân mới đến được đây. Cô sợ đi xe buýt thì có khi đến giờ tan học luôn rồi, cắn răng bắt luôn taxi đi cho nhanh, tốn hết bao nhiêu là tiền, thật là đau lòng khôn muộn còn hơn không đến. May mắn thầy Trần vẫn còn ở văn phòng chưa về."Đến đây làm gì?" Giọng điệu của Trần Kha Nghị lộ rõ rằng anh không vui."Em đến nộp phạt" Kỳ Vân vừa thở vừa nói. Rõ ràng đã thấy chồng giấy trên tay cô còn cố hỏi, chẳng lẽ giáo sư Trần mất trí nhớ rồi. Nghĩ vậy nhưng bên ngoài Kỳ Vân vẫn cố tỏ ra vui vẻ."Tiết học đã kết thúc mười phút trước." Vừa nói anh vừa ngước lên xem đồng hồ treo tường "Em đi về được rồi." Anh chỉ tay ra trước thế nào cũng bị làm khó, Kỳ Vân theo phương án đã chuẩn bị sẵn kể đủ lý do nào là chép không kịp phải thức trắng đêm, nào là bị trễ xe buýt sau đó bị kẹt xe,... Bao nhiêu lý do đều được cô kể ra hết. Một câu chuyện đầy bi thuơng, cô thấy mình có thể làm biên kịch được Kha Nghị nghe không chút cảm xúc. Mặc cho Kỳ Vân giơ tay múa chân diễn tả, anh lại chăm chú đọc tài cô nói xong rồi anh mới ngẩng đầu lên. Vốn dĩ vẫn muốn làm khó cô, nhưng khi nhìn đến quần thâm ở mắt cô, còn bờ môi hơi khô kia nữa chẳng hiểu sao anh lại mềm lòng, không phải anh không biết bắt cô chép phạt gần hết cuốn sách là quá đáng, anh chỉ muốn cô biết khó mà lui, nhưng không ngờ cô gái này lại kiên trì như vậy, không biết lời cô nói câu nào thật câu nào giả, nhưng việc cô thức khuya có lẽ là thật."Để đó đi, lần sau tới trễ thì khỏi cần đến nữa.""Dạ!" Tảng đá trong lòng Kỳ Vân được gỡ xuống, vô cùng nhẹ người. Thầy Trần dễ đến bất ngờ. Nên vui hay nên sợ?"Em cảm ơn thầy!"Nói rồi cô cúi chào, nhanh chóng bước ra ngoài. Không cần đoán cũng biết tâm trạng của "giáo sư nhà cô" đang bất ổn, được tha không bằng nhanh trốn đi, kế hoạch hôm khác lại tiếp tục. Chỉ uổng công cô "lặn lội" đường xa đến đây chỉ gặp mặt được một lát lại phải Kỳ Vân nào biết chính cô là nguyên nhân gây ra cái tâm trạng bất ổn kia. Ra khỏi phòng áp lực dần biết mất, cô vui vẻ huýt sáo vẫy tay đón khi Kỳ Vân đi, Trần Kha Nghị lật mấy tờ giấy chép phạt ra xem, nét chữ thanh mảnh, nhẹ nhàng xem ra cũng rất đẹp, anh lật thêm mấy tờ nữa, chữ càng ngày càng tệ, chắc chắn là vừa chép bài vừa ngủ gật, anh bất giác mỉm cười. Xem ra anh lại phải đau đầu đối phó cô nàng này rồi. Không sao đúng lúc anh nhàm chán, vận động đầu óc giải trí một chút cũng tốt.
5,499 lượt thích / 310,960 lượt đọc Ai nói không thể theo đuổi thầy giáo của mình? Ai nói là con gái không nên chủ động?Ai có suy nghĩ như vậy thì thật là cổ hữu! Cuộc đời chỉ có một lần, cứ sợ, cứ chần chừ bạn chỉ mãi dậm chân tại chỗ. Cứ thử đi dù được dù mất bạn vẫn có thể tự hào bản thân mình thật dũng cảm. Sau bao nhiêu cố gắng cầu vồng sẽ hiện ra trước mắt bạn. Đầu tiên là cô theo đuổi anh. Nhưng cuối cùng là ai theo đuổi ai?"Em tự mình bước vào cuộc đời tôi. Không ai ép buộc, cũng không ai ngăn cản. Là em tự nguyện. Em đảo lộn cuộc sống của tôi nên em phải chịu trách nhiệm."Cặp đôi Trần Kha Nghị - Kỳ Vân Tác giả An HiThể loại Ngôn tình, học đường, HE Số chương 84 chương + 4 ngoại truyện Có thể bạn thích? [ AllIsagi ] Nhiều lúc cũng không biết trả lời thế nào. Nei_Chin 9,426 1,178 27 - Một vài đoạn chat của Yoichi và nhiều anh người yêu của AllIsagi là chính, không có bất kì cp nào Trong những đoạn chat khác nhau, sẽ có Fem! Anh nào mà mờ nhạt quá, làm em không nhớ tên thì em xin lỗi ạ=… [Re-up][ĐM] Mạt Thế Chi Khô Lâu Nắm Quyền NhatNhanNuong 25 0 15 Tác giả Tàn Dương Phi TuyếtThể loại Tận thế, ảo tưởng tương lai, khoa học viễn tưởng, cường cường, ngọt văn, chủ thụ, nhẹ nhàngTình trạng bản gốc HoànTình trạng bản edit HoànEditor Cu Cuộc Sông Với Những Con Ma Countryhumans America Nakami_Ahamishi_1245 10 1 2 - Một hôm, America đi họp với UN về tiện ghé qua trung tâm thương mại mua đồ, lúc về nhà thì bỗng nhiên từ đâu xuất hiện bốn con ma mà còn là kẻ thù của cậu. Cậu hoang mang chưa biết gì." C...Các...ngươi ở...đâu...r...ra thế hả "!!? Cuộc sông của cậu cùng bọn ma bắt đầu từ đây.° trong truyện có một số từ ngữ thô tục, cân nhắc trước khi đọc.… [HP/DH] Trọng Hồi Đương Sơ TrnDuy609 8 1 2 Đây là bản mình tự edit lại từ convert gốc của bạn Summer Moon nangha1997. Mình dịch vì cảm thấy bộ này khá hay nhưng chưa ai dịch nên quyết định mần thử vậy thui à!Link giả Vô Thương LạcTình trạng sáng tác hoàn 69 chương + lời cuối sáchTình trạng convert hoànTình trạng bản dịch đang mần… fanfic creepypasta"lạc vào khu rừng cấm" ZenitsuMu1 6 0 5 Chuyện kể về một cô gái 16t tên zue tomoe,vô tình lạc vào khu rừng cấm và trở thành 1 thành viên của slender maisonLưu ý"Truyện được tạo ra bởi vì 1 atsm"Zue rất tomboy và cutieee… Truyện Tình Đôi Ta huieenne 43 9 3 Truyện tình giữa chàng gà và nàng ong… GRANNY HOUSE Cha-la-wan 46 8 4 Chúng tôi bị giam giữ trong một căn nhà lạ, nhiệm vụ của chúng tôi phải thu thập đủ ba chìa khóa mở từng cánh cửa để tìm kiếm đồ vật, rồi tẩu thoát ra cửa chính. Tuy nhiên, nó không hề đơn giản, ngòai việc tìm kiếm lối thoát tôi còn phải đối mặt với bà ngoại ma, và còn phải dũng cảm liều mình đến ngục tù để cứu bạn bè của tôi để cùng nhau trốn trên 1 tựa game có thật Granny House…
Chương Một lần Kỳ Vân tình cờ thấy được hình chụp một vị giáo sư cực kì đẹp trai, đẹp đến mức cô phải ngỡ ngàng. Vì thế trong thâm tâm, cô quyết định phải làm xiêu lòng vị giáo sư này cho bằng được. Ai nói học sinh không được phép theo đuổi giáo sư của mình? Ai nói con gái không nên chủ động? Hừ, toàn suy nghĩ cổ hủ. Ai cũng chỉ sống có một lần, cứ sợ này sợ nọ, mãi không dám thử thì sẽ vuột mất cơ vì thế, cô âm thầm vạch ra kế hoạch tác chiến lâu dài với ý chí kiên cường cực kì phải chinh phục bằng được giáo tiên là cô theo đuổi anh. Nhưng cuối cùng là ai theo đuổi ai?Kỳ Vân trong một lần nói chuyện với em gái tình cờ thấy được tấm hình chụp một vị giáo sư đẹp trai như bước ra từ cuốn truyện ngôn tình cô vừa đọc, trong lòng dâng lên niềm khao khát mãnh liệt chinh phục bằng được vị giáo sư này. Cô âm thầm vạch ra một kế hoạch tát chiến lâu dài với một ý chí kiên cường. Cô đến trường đại học A đem theo hy vọng, nhưng lần đầu gặp mặt, vị Giáo sư tên Trần Kha Nghị chỉ mới một lần đã đánh sụp ý chí quyết tâm của không vì thế mà Kỳ Vân bỏ cuộc, cô như một cái đuôi bám sát theo Trần Kha Nghị, dùng mọi chiêu trò để anh chú ý đến mình. Đến khi cô thành công gây sự chú ý với anh, cô lại không nhận ra mà âm thầm bỏ cuộc, biết mất khỏi cuộc đời tưởng mối quan hệ “chớm nở, chớm tàn” nhưng một lần nữa ông trời cho Kỳ Vân cơ hội quay lại trường đại học A với tư cách thực tập sinh được Trần Kha Nghị hướng dẫn. Cũng trong thời gian ngắn ngũi ba tháng đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Anh tỏ ra là một thầy giáo nghiêm khắc nhưng âm thầm giúp đỡ cho cô. Còn cô tuy bên ngoài bất mãn, nhưng cũng dần hiểu được thực ra thầy Trần chỉ muốn tốt cho Trần Kha Nghị và Kỳ Vân muốn nói ra tình cảm của mình lại gặp trắc trở. Trúc mã của Kỳ Vân là Gia Kiệt trở về, người anh lúc nào cũng cưng chiều đi theo bảo vệ cho cô, bên cạnh cô mọi lúc, Trần Kha Nghị hiểu lầm rằng họ đang yêu nhau. Mà Kỳ Vân sau khi gặp Khả Trân đến tìm Trần Kha Nghị cũng hiểu lầm rằng đó là người yêu của thầy Trần. Cô đau khổ, dằn vặt, muốn buông đoạn tình cảm này đến đây có chấm dứt? Làm sao Trần Kha Nghị và Kỳ Vân có thể đối diện với tình cảm thực sự của chính mình, dũng cảm nói cho đối phương biết? Hiểu lầm có được giải toả? Cô và anh có bỏ qua tất cả mà đến được với nhau hay không?
Hôm nay Kỳ Vân dậy từ rất sớm mục đích chính là đi kịp xe buýt để dự tiết dạy của Trần giáo mục đích quan trọng hơn đó là lựa đồ sao cho phù hợp, gặp mặt lần đầu nên ít nhất phải để lại ấn tượng Vân lấy chiếc đầm hoa tay lỡ ướm vào người rồi nhìn mình trong gương, không được hoa quá sặc sỡ. Bộ thứ hai lại quá ngắn, bộ thứ ba quá cổ hủ trông giống mấy bà thím, thử đến bộ thứ n cô mới chịu ngừng lại. Mệt mỏi nằm sấp xuống giường thở mạnh. Không ngờ chỉ có chọn đồ thôi mà đã hao tổn biết bao nhiêu sức cùng Kỳ Vân chọn phong cách đúng chuẩn học sinh, áo sơ mi trắng, quần bò, mang giày bata. Cô hài lòng ngắm mình trong nhìn đồng hồ chỉ đúng 6 giờ 30 phút, tiết của giáo sư bắt đầu lúc 7 giờ 30 phút. Vậy chỉ còn đúng một tiếng đồng hồ, mà từ phòng cô đến trường đại học A trừ hao tắt đường vừa đúng một tiếng. Hy vọng vẫn kịp để lựa chỗ Vân dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nhà, chật vật chen chúc trên xe Buýt, trong lòng vô cùng mong đợi, có chút hồi hộp xen lẫn lo là lần đầu cô dám liều mạng như vậy. Đến ngay cả cô vẫn không dám tin mình dám làm ra loại chuyện chạy đi theo đuổi giáo sư....Trần Kha Nghị có một thói quen là dậy sớm chạy bộ, buổi sáng hít thở không khí trong lành kiến đầu óc thư thái lại rất tốt cho sức khoẻ. Cơ thể anh cũng vì luyện tập nhiều năm nên vô cùng rắn mới chuyển đến ở khu này không lâu, gần trường, gần công viên rất tiện cho anh. Chỉ duy nhất một điều mà anh không thích chính là các cô gái thấy anh chạy bộ một mình luôn tìm cách lại làm quen, xin số điện thoại, có mấy cô mạnh dạn nói thích anh. Đúng là rắc rối!Các cô gái này còn có cách nào tỏ tình đặc biệt hơn không, bởi cách này hiển nhiên rất nhàm chán, chẳng có gì mới mẻ khiến anh không hề động tâm lại thấy vô cùng phiền phức. Lần sau anh nhất định sẽ trang bị thêm máy chạy bộ tại nhà. Như vậy sẽ không còn gặp những ánh mắt "phát cuồng" nhìn anh ngoài không nói đi, nhưng trong trường còn đáng sợ trường sinh viên nữ cũng làm phiền anh không kém, vốn anh nghĩ làm giáo viên sẽ an nhàn mà hưởng cuộc sống riêng, sáng đi dạy chiều về nhà vô cùng yên tĩnh. Nhưng không ngờ anh nghĩ sai rồi, cả ngày phải đối mặt với một đống phiền vì thế trên trường anh đã sớm luyện được bộ mặt trên cả nghiêm túc, xa cách hơn cả xa cách, khiến các cô gái muốn tiếp cận cũng không dám quá lộ liễu. Như vậy anh mới thấy thoải mái được một chút...."Chào thầy Trần thầy đến sớm vậy sao?" Thầy chu khoa tự nhiên chào Kha Nghị gật đầu chào lại "đúng vậy tập thể dục xong không có gì làm nên đến sớm chút."Nói rồi anh đi thẳng về phòng giáo viên soạn giáo án chuẩn bị lên lớp....Kỳ Vân sau khi chen chút trên xe buýt toát hết mồ hôi hột, đổi ba chuyến xe liên tục cuối cùng đã đến tới trước cổng trường đại học A. Đây là lần đầu tiên cô bước đến đây, nhìn cổng trường thôi đã không khỏi ngạc nhiên thốt lên cảm thán. Đại học A là trường nhất nhì thành phố,khuôn viên đúng là rất lớn lại còn đẹp hơn mô tả. Hồi đó nếu chăm chỉ học hơn có khi bây giờ cô đã trở thành sinh viên trường đại học A không chừng. Cuộc sống vốn dĩ có nhiều điều nuối tiếc. Cô thở dài, nhưng lần này đặt chân đến đây cô sẽ cố gắng để không có gì phải ân học cũng quá nhiều đi, chia thành rất nhiều khu. Kỳ Vân nhìn một hồi liền rối loạn. Vậy rốt cục phòng giáo sư Trần dạy nằm ở đâu? Có được tên phòng lại quên hỏi lối đi. Không nghĩ lại khó tìm như vậy. Thời gian ngày càng gấp cô vô cùng sốt ruột sợ vào đến lớp đã một nam sinh viên đi ngang qua, Kỳ Vân vội vàng hỏi "Chào bạn có thể cho mình hỏi phòng B302 nằm ở đâu không?"Bạn nam sinh viên bị hỏi hơi ngạc nhiên, theo như cậu ta suy đoán thì nhìn cô gái này không giống sinh viên năm nhất không lẻ nào không biết cách bố trí phòng học, vậy chỉ có hai trường hợp là đi học thay hoặc đến theo đuổi tình yêu. Mà có lẽ là vế sau hợp lý hơn. Con gái thời nay cũng thật là! Cậu ta không nhịn được mà chăm chú quan sát Kỳ Vân, cậu ta đã gặp vài trường hợp tương tự vậy rồi."Bạn đi thẳng quẹo trái chính là dãy nhà cao kia, lầu thứ ba phòng thứ hai bên trái." Nam sinh viên đẩy gọng kính dày cộm lên nói, còn chỉ thẳng về phía dãy nhà B. Dù sao người ta cũng lịch sự hỏi nên bạn nam cũng tốt bụng trả lời."Cảm ơn bạn!" Sau đó Kỳ Vân nhanh chóng rời đi. Phải đi nhanh mới kịp chọn chỗ đẹp để ngắm cận mặt giáo sư nhà cô suy nghĩ sẽ có rất nhiều người giống như cô học thì ít mà ngắm giáo sư thì nhiều nên chỗ đẹp chắc chắc sẽ bị tranh giành hết...Nhưng có một sự thật hoàn toàn ngược lại, ban đầu cô đến chỉ có mấy sinh viên, nhưng họ đều chọn chỗ cuối lớp chứ không phải là dãy đầu sự cô cũng không để ý lắm, vì trong lòng chỉ lo vui mừng mình đã chọn được vị trí gần giáo sư nhất, góc nhìn cận cảnh. Nhưng khoảng hơn mười phút sau, sinh viên đến ngày càng đông nhưng chọn chổ ngồi theo quy luật từ dưới lên trên bất kể nam hay nữ khiến Kỳ Vân không khỏi thắc phải cô nghĩ sai rồi không, sinh viên trường chất lượng chỉ quan tâm đến học tập, "nam sắc" không hề lay động được tâm hồn các cô gái trẻ. Anh Thu đồn thổi cũng hơi quá lời rồi. Lại không biết tấm hình kia có qua Photoshop không? Chỉnh mặt thon hơn một chút, mắt to ra mũi cao lên thì ai mà chẳng đẹp. Mấy cái ứng dụng chỉnh sửa hiện nay rất phổ biến, chức năng sử dụng lại đơn giản. Bỏ chút thời gian đã có thể tạo ra khuôn mặt không chút tì vết đẹp hoàn mĩ. Hay là bây giờ tranh thủ giáo sư còn chưa vào lớp cô đi về, mắc công lại vỡ mộng không Kỳ Vân lại nghĩ lại, thôi dù sao cũng đã cất công đến, xem như đi dự giờ cũng được. Nghe nói giáo viên ở đây được tuyển chọn rất kỹ càng, kiến thức uyên thâm cho nên truyền đạt cho sinh viên rất dễ tiếp thu. Lúc này đón xe về nhất định lại phải chen lấn nữa, bây là giờ cao điểm mà. Nghĩ đến việc toát mồ hôi trên xe buýt Kỳ Vân liền rùng mình một cái. Vẫn là ở lại đây tốt sát giờ vào lớp, có một cô gái hớt hãi chạy vào, nhìn xung quanh lớp thấy có một bàn trống sau Kỳ Vân, mặt tỏ ra thất vọng, hai tay nắm chặt lấy dũng khí tiến lại bàn trống ngồi Vân cảm thấy mình như bị cô lập giữa đám đông, lúc này có bạn học nữ đến cô vui vẻ quay xuống chào hỏi "Chào bạn!"Bạn học bàn dưới vẫn còn đang thở gấp có lẽ vì chạy vội, mím môi nhìn Kỳ Vân với ánh mắt đồng cảm "Bạn thật dũng cảm."Kỳ Vân ngơ ngác chớp mắt nhìn. Nói cô sao? Tại sao cô có cảm giác bạn học này nhìn cô với ánh mắt thương hại vậy?Sau vài câu chào hỏi đơn giản, Kỳ Vân biết được cô gái này tên là Đan Linh, bằng tuổi cô, qua vài câu xã giao, cô thấy tính cách Đan Linh cũng rất vui vẻ cởi mở. Sở dĩ Đan Linh nói vậy là vì ban đầu có rất nhiều người muốn chen ngồi đầu để rút ngắn khoảng cách ngắm vị giáo sư đẹp trai, không chú ý bài giảng. Nghe đến đây Kỳ Vân rất đồng ý, bởi vì cô cũng đang có suy nghĩ này cho nên mới chọn bàn đầu làm mục là Trần giáo sư đã nghĩ ra biện pháp cứ ai ngồi bàn đầu đặc biệt là con gái ít nhất ba lần bị gọi tên trả lời câu hỏi. Mà những câu hỏi đó vô cùng khó, trả lời không được sẽ bị ăn "trứng ngỗng." Vì thế để bảo toàn "sinh mạng" không ai dám ngồi bàn đầu, trừ khi đi trễ bắt đắc dĩ mới phải ngồi mà cũng đồng nghĩa với số phận hẩm hiu bắt đầu. Kỳ Vân đưa mắt nhìn xung quanh, bên dưới cuối lớp tạo thành một chiến tuyến phòng thủ vô cùng kiên cố, mà ở trên đây chỉ mỗi cô và Đan Linh, cứ như quân quả cảm tiên phong đánh trong vài phút đầu giờ ngắn ngủi mà cô đã nghe được một truyền thuyết đáng sợ về giáo sư Trần, thêm một quy luật bất biến nữa là thấy giáo sư Trần đi tới nhất định phải đi đường vòng. Chạm mặt e là có bắt đầu mà đã có cảm giác ý chí lung cùng Kỳ Vân cũng đã hiểu những ánh mắt nhìn cô lúc đầu là gì, mà bây giờ hối hận cũng đã muộn, không còn chỗ ngồi nữa rồi. Cũng may làm quen được với Đan Linh, biết thêm được một vài điều. Có câu nói "Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng". Cô tranh thủ hỏi thêm càng nhiều thông tin về Giáo sư Trần từ Đan xong Kỳ Vân nắm chặt tay nếu bỏ cuộc không phải là cô! Cô hít một hơi tự nhủ không sao phóng lao phải theo lao ai tiếp cận đến Trần Kha Nghị thật tốt, để mình cô là đủ rồi, cô sẽ đỡ tốn sức vừa đối phó với Trần Kha Nghị lại vừa phải đau đầu đánh đuổi tiểu tam. Anh có kế sách tránh xa nữ sinh thì cô cũng có chiêu trò đối phó với cô nào biết chỉ một mình Trần giáo sư "nhà cô" cũng đủ khiến cô cạn kiệt sức lực rồi. Mà đó là chuyện sau này cô mới thấm thía, còn bây giờ vẫn là vô tư vẽ ra một chân trời hồng. Vạch ra chiến lược tác chiến.
kế hoạch theo đuổi giáo sư